TÁI SINH TÔI GẢ THAY, EM GÁI TRỞ THÀNH BIA ĐỠ ĐẠN - Tô Thanh Diên + Lăng Nghiên Châu - Chương 42: Con người không thể tham lam muốn tất cả được

Cập nhật lúc: 2026-01-19 18:56:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng .

 

Nước sôi sùng sục bốc lên làn khói trắng, gian cổ kính yên tĩnh giúp tĩnh tâm dưỡng thần.

Lăng lão gia đẩy một chén pha đến mặt Tô Thanh Diên: "Đây là Long Tỉnh mưa đợt ngon nhất, cháu nếm thử xem."

"Cháu cảm ơn ông nội." Tô Thanh Diên nhận lấy chén , đưa lên môi nhấp nhẹ. Hương thơm thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng, ban đầu vị chát nhẹ, đó là hậu vị ngọt ngào.

"Thanh Diên, chuyện hôm nay cháu thấy thế nào?" Lăng lão gia bất động thanh sắc hỏi.

Tô Thanh Diên đặt chén xuống: "Hôm nay Nghiễn Chu xử lý , giữ thể diện, ngăn chặn sự việc phát triển theo hướng ."

"Ông đang chuyện của ba chồng cháu, cháu thấy ai sai?"

"Mọi chuyện nhất định phân định đúng sai ạ?" Tô Thanh Diên dựa ghế, khóe môi khẽ nhếch: "Con là động vật sống theo cảm xúc, nhưng cũng cần lý trí. Nếu chuyện hôm nay xảy với cháu, cháu sẽ giận dữ như . Dù nếu vì lợi ích liên hôn thì cuộc hôn nhân e là cũng chẳng tồn tại. Con thể tham lam tất cả ."

một khá dài.

Sự tán thưởng trong mắt Lăng lão gia ngày càng nhiều.

Ông khẽ gật đầu: "Cháu sai. Vậy nên nếu một ngày Nghiễn Chu cũng phụ nữ khác bên ngoài, cháu cũng sẽ loạn, đúng ?"

"Ông nội." Đến tận giờ phút , Tô Thanh Diên cuối cùng cũng mục đích chính của Lăng lão gia hôm nay: "Cháu sẽ loạn, bởi vì cuộc sống và những trải nghiệm đây của Nghiễn Chu cháu tham gia . Vị trí trong lòng chỉ thể bồi đắp theo thời gian. Cháu sẽ tranh sủng với khác, càng sẽ

giẫm đạp lên thể diện của , ông nội cứ yên tâm."

Lăng lão gia gật đầu hài lòng: "Cháu là một đứa trẻ ngoan, ông thực sự hài lòng về cháu. Ông cũng trong cuộc hôn nhân cháu chịu ít ấm ức, nhưng mục đích thực sự của ông hôm nay là cháu , ông là hậu thuẫn của cháu."

Dường như thấu sự thận trọng của Tô Thanh Diên: "Mục đích của Phó Vãn Vãn đơn thuần, nhưng cô từng ơn với Nghiễn Chu. Nó là đứa trọng tình cảm, cháu tuyệt đối để Phó Vãn Vãn đạt mục đích."

Tô Thanh Diên khẽ nhíu mày.

 

Nhiệm vụ Lăng lão gia giao phó mâu thuẫn với thỏa thuận hợp tác giữa cô và Lăng Nghiễn Chu.

"Ông nội, cháu sẽ nghĩ cách. Dù phương pháp đúng sẽ chỉ gây phản cảm." Tô Thanh Diên lùi một bước để tiến: "Bây giờ chịu thử ở bên cạnh cháu, mới khởi sắc, cháu thể mạo hiểm ."

"Cháu đúng, ông tin cháu."

 

"Nếu ông nội còn chuyện gì thì cháu xin phép về ạ. Dù tâm trạng đang , cháu qua an ủi một chút."

Tô Thanh Diên xong liền dậy cáo từ.

 

đến cửa, giọng già nua vang lên từ phía : "Thanh Diên, cháu là đứa trẻ thông minh. Mạn Khanh tính tình truyền thống, cổ hủ, cháu đừng chấp nhặt với cháu."

Động tác nắm tay nắm cửa của Tô Thanh Diên khựng , khóe môi cô chợt nhếch lên: "Cháu mới đến nhà họ Lăng, vẫn hiểu rõ cháu, nhưng thời gian lâu sẽ hiểu thôi ạ."

"Vậy thì , về nghỉ sớm ."

 

Lăng lão gia tiếp tục truy hỏi nữa.

Rời khỏi phòng , Tô Thanh Diên cảm thấy lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đấu trí với ông cụ, chỉ giữ vững tâm lý mới .

còn phía Lăng Nghiễn Chu thì ?

 

khẽ một tiếng, rảo bước về phía biệt viện.

Tuy nhiên đến vườn hoa, cô thấy Tô Ngữ Nhiên và Thẩm Mạn Khanh đang cùng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-toi-ga-thay-em-gai-tro-thanh-bia-do-dan-to-thanh-dien-lang-nghien-chau-shbw/chuong-42-con-nguoi-khong-the-tham-lam-muon-tat-ca-duoc.html.]

"Ây da, đây là bà chồng coi trời bằng vung của con ? Sao bây giờ t.h.ả.m hại

thế ? Cái vẻ hùng hổ dạy dỗ khác ? Sao đến lượt chịu nổi thế?"

Kiếp Tô Ngữ Nhiên dạy dỗ ít. Dù kiếp gả cho Lăng Mặc Trầm nên tránh việc mắng mỏ, nhưng nghĩa là oán hận trong lòng cô tan biến.

Thẩm Mạn Khanh đỏ hoe mắt, trừng trừng : "Cô dám chuyện với như ?

Không sợ bảo Mặc Trầm ly hôn với cô ?"

 

"Ly hôn?" Tô Ngữ Nhiên như thấy chuyện : "Anh và con yêu thật lòng, thể lời chứ? Có thời gian rảnh rỗi thế

nên lo nghĩ cho tương lai của . Nếu con là , con nhất định sẽ tìm cách tạo quan hệ với nhà, dù ngoài đứa con riêng , nên lo lắng nhất là phụ nữ bên ngoài của ba chồng, chắc chắn ả sẽ tranh sủng với đấy. Cái tính thanh cao của cũng nên tém tém , đàn ông nào mà thích phụ nữ như thế chứ?"

Thẩm Mạn Khanh nên lời, nước mắt lã chã rơi. Sự tự tin Lăng Nghiễn Chu mang cho bà biến mất còn tăm .

Tô Ngữ Nhiên xả cơn giận xong mới nghênh ngang bỏ .

Thẩm Mạn Khanh ngã xuống ghế dài trong vườn hoa, như quả bóng xì , còn chút sức sống nào.

Két ——

 

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên bên tai. Thẩm Mạn Khanh ngẩng đầu lên, thấy Tô Thanh Diên đang tới.

"Sao? Cô cũng đến xem trò ?" Bà bực bội .

Sắc mặt Tô Thanh Diên đổi, chỉ bình thản : "Qua chuyện ngày hôm nay, chẳng lẽ vẫn hiểu một đạo lý ? Chỗ dựa của

phụ nữ bao giờ là nhà chồng, mà là chính bản ! Mẹ đặt hết tâm tư nhà họ Lăng, nhưng khi chồng đáng tin cậy, thì mấy ai thực sự về phía ? Bây giờ ngày xưa, thời đại phụ nữ lấy chồng trời, phụ nữ cũng thể tự chống đỡ một nửa bầu trời."

Tô Thanh Diên thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng: "Mẹ chọn cuộc sống thế nào là chuyện của , nhưng nên khoa tay múa chân với con.

Mẹ... cùng là phụ nữ, đừng hành hạ lẫn . Nếu còn nhắm con, thì đừng trách con phản kích."

"Là cô! Là cô giở trò đúng ?" Thẩm Mạn Khanh bật dậy, tức giận gào lên: "Tại lôi đứa con riêng đó ? đối xử với cô như cho cô! Tại điều?"

Sắc mặt Tô Thanh Diên càng lạnh hơn: "Ngu xuẩn! Con riêng là do hô biến chắc? Ngay từ khi sinh chú hai, đứa con riêng đó tồn tại ! Sự tức giận hiện tại của chỉ là do dám đối diện với thất bại của cuộc đời mà thôi!"

Giọng cô dừng một chút, tiếp tục: "Còn nữa, bằng chứng chuyện hôm nay là do

? Mẹ , khơi khơi mà kéo xuống nước ? mơ!"

Giọng điệu Tô Thanh Diên mấy thiện cảm, ấn tượng của cô về Thẩm Mạn Khanh cũng chẳng gì.

Đối với một ngay từ đầu đầy thù địch, cô thể nào thiện nổi.

Tô Thanh Diên rời khỏi vườn hoa. Mất ba ngày đầu gối mới lành, sức khỏe cũng hồi phục kha khá, giải quyết xong rắc rối nội bộ nhà họ Lăng, cô cũng nên đến công ty xem .

về đến biệt viện, cô thấy Lăng Nghiễn Chu đang ngay ngắn ghế sofa.

thèm lấy một cái, thẳng lên lầu.

THẬP LÝ ĐÀO HOA

"Có cần thiết như ?"

 

Giọng lạnh nhạt của đàn ông vang lên, Tô Thanh Diên dừng bước, đầu Lăng Nghiễn Chu: "Lăng tổng, hiểu ý ."

"Cuộc đối thoại trong vườn hoa, thấy ." Ánh mắt Lăng Nghiễn Chu lạnh lẽo: "Chuyện ba

ngày , giải quyết giúp cô, hà tất dồn đường cùng?"

"Lăng tổng nhẹ nhàng nhỉ." Tô Thanh Diên nhếch môi , ánh mắt sắc lạnh: "Gậy đ.á.n.h lên , đương nhiên thấy cả! Lăng tổng buộc tội cũng đưa bằng chứng, hứng thú gánh tội khác."

 

Loading...