TÁI SINH TÔI GẢ THAY, EM GÁI TRỞ THÀNH BIA ĐỠ ĐẠN - Tô Thanh Diên + Lăng Nghiên Châu - Chương 106: Chuyện mất trí nhớ, mấy phần thật, mấy phần giả?

Cập nhật lúc: 2026-01-21 07:03:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cạch ——

Thẩm Mạn Khanh đập mạnh đôi đũa xuống bàn: "Ăn , ngủ lời, những thứ mấy ngày nay dạy cô đều quên sạch ?"

"... bác và cô vẫn đang chuyện mà." Hốc mắt Phó Vãn Vãn càng thêm đỏ.

Sắc mặt Thẩm Mạn Khanh sa sầm: "Cô mà cũng xứng so với Thanh Diên ? Con bé chỉ trong vài năm ngắn ngủi nổi danh trong ngành, còn cô xem, điểm nào sánh với Thanh Diên? Nếu cô đủ ưu tú, những quy củ chẳng tồn tại!"

Hốc mắt Phó Vãn Vãn ngày càng đỏ, nước mắt rưng rưng chực trào.

Tô Thanh Diên cảnh với vẻ mặt vô cảm, như một khán giả đang xem kịch.

Thẩm Mạn Khanh sai, nếu bản đủ mạnh mẽ, thực lực thể phá vỡ giới hạn.

Ngưỡng cửa nhà họ Lăng, là ngưỡng cửa dành cho những đủ ưu tú.

Còn Phó Vãn Vãn, từ khi nghiệp đại học, vẫn luôn sống dựa Lăng Nghiễn Chu, ngày ngày chỉ nghĩ cách để trở thành phụ nữ của , cầu tiến, giậm chân tại chỗ.

"Bác gái..." Nước mắt Phó Vãn Vãn lăn dài má, c.ắ.n c.h.ặ.t môi: "Bác như , thực sự quá đáng lắm ."

Thẩm Mạn Khanh nhíu mày, sang giúp việc bên cạnh: "Đưa Phó tiểu thư về phòng."

Người giúp việc bước tới, mặt cảm xúc : "Phó tiểu thư, mời."

Phó Vãn Vãn liếc Tô Thanh Diên đầy vẻ cam lòng, nhưng chỉ đành trở về căn phòng ở tầng một.

"Mẹ..." Tô Thanh Diên nhíu mày: "Mẹ để Phó Vãn Vãn ở phòng giúp việc, thực sự chứ ạ?

cũng là ân nhân cứu mạng của Nghiễn Chu."

Thẩm Mạn Khanh còn vẻ cay nghiệt như , chỉ lắc đầu: "Thanh Diên, con đôi khi quá lương thiện ."

Bà đưa một bát canh sâm cho Tô Thanh Diên: "Phó Vãn Vãn từ khi mất trí nhớ cứ nằng nặc đòi chuyển đến nhà cũ, con thấy chuyện mất trí nhớ , mấy phần thật, mấy phần giả?"

Tô Thanh Diên mím môi, đáp án cần cũng .

Giả nhiều hơn thật nhiều.

Thẩm Mạn Khanh bưng bát canh sâm lên uống một ngụm: "Cho nên mà, chơi, thì sẽ chơi với cô một chút. Tưởng vợ của Nghiễn Chu dễ dàng lắm ?"

Tô Thanh Diên hiểu nỗi khổ tâm của Thẩm Mạn Khanh, bà đang dùng sức một để ngăn cản dã tâm của Phó Vãn Vãn.

"Mẹ... con ý , nhưng vài chuyện con vẫn với một tiếng." Tô Thanh Diên khẽ nhíu mày: "Phó Vãn Vãn là ghi thù, đừng vì bọn con mà gây thêm rắc rối cần thiết cho ."

"Đứa nhỏ ngốc , cái gì thế hả? Mẹ sống hơn nửa đời , chẳng lẽ đối phó nổi một con ranh con ?" Thẩm Mạn Khanh chỉ các món ăn bàn: "Chắc con ăn cơm đúng ? Lấp đầy cái bụng ! Nếu thực sự gặp chuyện giải quyết , lúc đó sẽ đến tìm con ."

Tô Thanh Diên thấy bà quyết tâm, cũng thêm gì nữa.

Ăn xong bữa tối, cô rời khỏi biệt viện của Thẩm Mạn Khanh.

Tuy nhiên hai bước, phía truyền đến tiếng bước chân dồn dập.

"Tô Thanh Diên!" Một giọng đầy oán hận vang lên, Phó Vãn Vãn bước nhanh đuổi theo: "Cô đó!"

Tô Thanh Diên dừng bước, đầu lạnh lùng : "Cô trốn ngoài ?"

Sắc mặt Phó Vãn Vãn ngưng trọng: "Không cần cô lo, chỉ cho cô , Lăng Nghiễn Chu chỉ thể là của ! Cho dù bác gái thích cô thì ?"

"Phó Vãn Vãn, cô hiểu tiếng ?" Tô Thanh Diên nhếch môi: "Những trở ngại cô đang gặp , cái nào là do gây cả! Cho dù , cô cũng sẽ trở thành đại thiếu phu nhân nhà họ Lăng ! Thay vì đặt hết hy vọng một đàn ông, chi bằng tự nâng cao bản ! Bỏ qua tương lai tươi sáng cần, cam chịu một trợ lý nhỏ bên cạnh Lăng Nghiễn Chu bao năm nay! Nếu ban đầu chọn sai đường, e là bây giờ cô sớm nổi danh trong giới giải trí ."

Tô Thanh Diên một tràng dài, trong giọng điệu tràn đầy sự khó hiểu và coi thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-toi-ga-thay-em-gai-tro-thanh-bia-do-dan-to-thanh-dien-lang-nghien-chau-shbw/chuong-106-chuyen-mat-tri-nho-may-phan-that-may-phan-gia.html.]

Phó Vãn Vãn đáng tôn trọng, cái gì cũng , thật sự tưởng là nữ chính của thế giới chắc?

Sắc mặt Phó Vãn Vãn cứng đờ, hai tay buông thõng siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m: "Cô thì hiểu cái gì? Cô chẳng gì cả! Dựa mà nghi ngờ ?"

"Vậy cô cái gì?" Tô Thanh Diên hỏi ngược : "Một kẻ mất trí nhớ, ở đây chuyện hiểu với ? Không thấy mâu thuẫn ?"

Phó Vãn Vãn c.ắ.n c.h.ặ.t môi, bước lên một bước ngẩng đầu cô: " cô mồm mép lanh lợi,

cô! đừng tưởng bác gái gây khó dễ cho sẽ bỏ cuộc! Cô sớm từ bỏ ý định đó ."

"Có thời gian đây nhảm với , chi bằng nghĩ cách học cho quy củ ! Nếu bây giờ hét lên một tiếng, cô lén lút chạy ngoài, sẽ phạt cô thế nào đây?" Tô Thanh Diên nhạt.

Phó Vãn Vãn giận dữ: "Cô bớt uy h.i.ế.p ."

 

"Phó Vãn Vãn, đừng tự chuốc lấy khổ, đừng ảo tưởng lấy ân báo oán, nếu kết cục của cô nhất định sẽ thê t.h.ả.m." Lời Tô Thanh Diên đầy ẩn ý, đến đó là dừng.

Phó Vãn Vãn vẻ mặt đầy khinh miệt, căn bản lọt tai lời khuyên của cô: "Không đến lượt cô dạy đời ! sẽ khiến Nghiễn Chu đích đến đón về, cho cô ai mới là quan trọng nhất trong lòng ."

Tô Thanh Diên lười nhảm với cô , đột nhiên cao giọng: "Phó tiểu thư, ở..."

Chưa đợi cô hết câu, Phó Vãn Vãn co chân chạy về phía cửa nhỏ biệt thự phía .

Tô Thanh Diên khẽ lắc đầu, sải bước về phía chỗ ở.

Phó Vãn Vãn về đến phòng, lấy điện thoại gọi một cuộc: "Đồ đưa cho các từ lâu , định bao giờ mới tay?"

"Vội cái gì? Đương nhiên là đợi đến ngày quan trọng nhất của cô mới công bố chứ." Một giọng nữ quen thuộc truyền từ điện thoại.

Phó Vãn Vãn lộ vẻ dữ tợn: " bây giờ chịu nổi nữa ! Các chịu tay, sẽ trực tiếp bỏ qua các ." Giọng Phó Vãn Vãn lạnh băng: "Nếu xảy chuyện, sẽ khai cô ngay lập tức! Dù cũng chân đất sợ giày, cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách."

Tút tút tút ——

 

Nói xong, Phó Vãn Vãn trực tiếp cúp điện thoại. Đầu dây bên .

Nhìn chiếc điện thoại ngắt kết nối, sắc mặt Tô Ngữ Nhiên âm trầm: "Con khốn, còn học đòi uy h.i.ế.p tao? Nếu nể tình kiếp mày nhắm Tô Thanh Diên, mày tưởng tao sẽ tha cho mày ?"

Kiếp , Tô Ngữ Nhiên ít thủ đoạn bạch liên hoa của Phó Vãn Vãn ức h.i.ế.p!

Mỗi giao đấu, cô đều t.h.ả.m bại trở về.

Còn Phó Vãn Vãn, giẫm lên xác cô mà leo lên cao, cuối cùng trở thành trong lòng Lăng Nghiễn Chu.

"Tao cứ để mày đắc ý một thời gian! Đợi tao xử lý xong Tô Thanh Diên, sẽ đến lượt mày lên thớt!

Tưởng Lăng Nghiễn Chu bây giờ vẫn là chỗ dựa của mày ? Đừng mơ mộng hão huyền nữa." Tô Ngữ Nhiên lấy điện thoại gọi cho Lâm Miên: "Mẹ! Việc con nhờ sắp xếp thế nào ?"

"Sắp xếp xong hết ! thế thực sự ? Cho dù đ.á.n.h sập công nghệ Úy Quang, nhưng cũng giúp Mặc Trầm Tech nghiên cứu thành công . Nếu nhà họ Lăng nhất quyết điều

tra, e là con thể rút lui an !" Lâm Miên lo lắng .

Tô Ngữ Nhiên lạnh: "Không cần lo nhiều thế , chỉ cần đ.á.n.h sập Tô Thanh Diên là !

Chúng tuyệt đối thể để ả và Lăng Nghiễn Chu cấu kết với , nếu sự hy sinh của con sẽ đổ sông đổ bể hết."

"Ngữ Nhiên... rốt cuộc con ? Sao cảm thấy suy nghĩ của con bây giờ cực đoan thế?

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Con đang đẩy cả nhà họ Tô đường cùng đấy." Lâm Miên chút do dự: "Mẹ khuyên con là từ bỏ Lăng Mặc Trầm , nghĩ cách quyến rũ Lăng Nghiễn Chu xem . Dù Lăng Nghiễn Chu

mới là thừa kế cả nhà họ Lăng ủng hộ mà."

"Mẹ thì hiểu cái gì?" Sắc mặt Tô Ngữ Nhiên âm trầm: "Mẹ, con thẳng cho ! Con là trùng sinh trở về. Kiếp con theo sự sắp xếp của ba gả cho Lăng Nghiễn Chu! Cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m bàn phẫu thuật!"

 

Loading...