Tái Sinh Ở Biên Ải: Nàng Là Thần Tiên Sống - Chương 63: Ta Sẽ Không Giao A Li Ra

Cập nhật lúc: 2025-11-30 16:26:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai chữ “bù đắp” nàng nhấn nhá nhẹ, như một chiếc lông vũ rơi xuống, nhưng đập mạnh lòng Chu Oánh.

 

Chu Oánh kinh ngạc đến mức đôi môi run rẩy, khép mở như con cá sắp c.h.ế.t.

 

Ánh mắt Thẩm Đào Đào lúc hề sự ghê tởm phán xét, mà ngược , là một sự bi mẫn nặng nề.

 

Đó là ánh sáng mà chỉ những cùng cảnh ngộ mới thể thấu hiểu.

 

“... A Li,” Chu Oánh đột nhiên mở lời, giọng khàn đặc. Nàng khó khăn đầu , cúi xuống, ghé sát tai A Li đang sốt đến thần trí mơ hồ giường sưởi, một tay run rẩy vuốt ve tóc mai A Li.

 

“A Li... đừng sợ nữa... hãy tin nàng ...” Giọng Chu Oánh run rẩy kịch liệt, mang theo vẻ bi tráng của sự liều c.h.ế.t, “Thẩm cô nương... khác với những khác... hãy ...”

 

A Li run lên, đôi mắt nhắm nghiền bỗng chốc mở to, đôi mắt trống rỗng đó thẳng Chu Oánh đang ở gần kề, bên trong tràn ngập nỗi kinh hoàng tan, “Oánh... tỷ...”

 

Chu Oánh dùng sức gật đầu, “Nói ... Thẩm cô nương thể giúp ...”

 

Ánh mắt A Li lặng lẽ đặt gương mặt Thẩm Đào Đào, mặt nàng vẻ khinh miệt mà chỉ sự kiên quyết bảo vệ.

 

Sợi dây cuối cùng mà A Li gắng gượng chống đỡ, đứt.

 

Nước mắt tuôn trào như lũ vỡ bờ, cuồn cuộn chảy , lập tức ướt đẫm khuôn mặt đang nóng ran của nàng.

 

Nàng còn là bệnh nhân chỉ thút thít nữa, nỗi kinh hoàng tìm thấy lối thoát để trút .

 

“Sáng sớm...” Giọng A Li mang theo nỗi sợ hãi thấm sâu tận xương tủy, “Trời hửng sáng... ... nhà bếp giúp Hà thím chuẩn củi nấu bữa sáng... đến... đến bức tường của dịch trạm...”

 

Nàng hít mạnh một , đôi vai gầy guộc run rẩy dữ dội, như thể đang trở buổi sáng kinh hoàng , mỗi từ thốt đều đẫm m.á.u lệ:

 

“Hắn... đột nhiên từ lưng xông tới... bịt chặt miệng , thể giãy giụa ... sức mạnh quá lớn... liều mạng kéo bên ngoài...”

 

Thân thể A Li run rẩy mãnh liệt, hai cánh tay siết chặt lấy chính , “Ta ... gì... Trong dịch trạm ... ai là ... tên họ Tống đó . Hắn để mắt tới từ lâu, đây là vì e ngại... e ngại mặt khác... ... đợi nữa .”

 

Móng tay Thẩm Đào Đào lún sâu lòng bàn tay, hóa dấu vết tuyết do hung thủ kéo lê Tống Tam, mà là hành vi bạo tàn của đối với A Li.

 

“Ta giãy giụa... liều mạng đạp... dùng móng tay cào cấu tay , cào mắt ... nhưng vô dụng... kéo tóc , cứ thế lôi về phía bãi đất hoang phía Bắc, miệng còn c.h.ử.i rủa... rằng ai cứu .”

 

Nước mắt nóng hổi lăn dài, giọng A Li vì sợ hãi mà trở nên méo mó, “Lúc đó ... chỉ cùng c.h.ế.t , c.h.ế.t cùng cho xong. Ta thể ...”

 

Nàng nâng tay lên, đôi tay với móng tay nứt toác, “Chính lúc đó... nhớ những gì đây, công phu mà lén luyện trong đoàn hát.”

 

Bàn tay Chu Oánh nhẹ nhàng đặt lên vai A Li, im lặng trao cho nàng sự hỗ trợ.

 

A Li ngẩng đôi mắt đẫm lệ lên, đôi mắt vốn luôn rụt rè , nay bùng lên ánh sáng hung dữ vì nhớ giây phút phản công tuyệt vọng: “Ta chỉ hát kịch, còn học cả thuật giả giọng, thứ bắt chước giống nhất... là tiếng sói con .”

 

Sói con.

 

Ba chữ tựa như tiếng sấm kinh hoàng, xé tan màn sương mù.

 

Tim Thẩm Đào Đào gần như ngừng đập.

 

Khe Lang, bầy sói.

 

“Hắn kéo hố tuyết, tuyết sâu, bộ cơ thể đều lún xuống, khi thở hổn hển như một con súc vật đè xuống, thừa lúc tay nới lỏng một chút...” A Li nhắm mắt , cơ thể ngừng run rẩy, như thể đang trải qua khoảnh khắc kinh hoàng đó một nữa.

 

“Ta hít một sâu nhất trong đời, dùng hết sức lực, giả tiếng sói con c.ắ.n thương kêu gào, kiểu kêu sắp c.h.ế.t , ngay bên tai , từng tiếng một, ngừng nghỉ.” Giọng A Li đột ngột hạ xuống, nhưng ánh mắt sáng rực bất thường.

 

“Hắn còn kịp xé chiếc áo bông của , một con sói vồ văng xa ba mét.” Nàng co rúm thành một khối, răng va lập cập, “Rất nhiều sói, chúng xông về phía , xé xác... Máu... Máu khắp nơi... b.ắ.n cả lên mặt ...”

 

Nàng đột ngột dừng lời, phát một tiếng nấc cụt ngắn ngủi, cứng đờ như con rối đóng băng, chỉ còn thở yếu ớt chứng tỏ nàng vẫn còn sống.

 

Cảnh tượng kinh hoàng đó cần mô tả thêm một chữ nào nữa, nó nổ tung trong tâm trí Thẩm Đào Đào, Lục phu nhân, Chu Oánh và Chu Quả phụ.

 

Chu Quả phụ gục xuống dựa bức tường đất, bật tiếng nức nở đến mức suy sụp, thể mềm nhũn vững .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-o-bien-ai-nang-la-than-tien-song/chuong-63-ta-se-khong-giao-a-li-ra.html.]

 

Chu Oánh nhắm mắt , khi mở , trong đó chỉ còn nỗi bi thương nặng nề.

 

Nàng tiếp lời câu chuyện mà A Li thể hết: “Ta thấy tiếng động bãi tuyết , thật sự yên lòng...”

 

Giọng Chu Oánh trầm thấp khàn đặc, “Liền lén lút tìm tới đó, lúc thấy bầy sói đang xé xác , A Li ngã vật trong hố tuyết bên cạnh, sợ đến ngất , liền...” Nàng khó khăn nuốt nước bọt, “Ta cõng nàng trở về, tuyết quá sâu, nàng đều ướt hết...”

 

Thẩm Đào Đào nhạy bén nhận nàng bỏ qua phần quan trọng nhất, đối diện với cảnh tượng như địa ngục và một cô gái ngất vì sợ hãi, nàng, một phụ nữ gầy yếu, dựa điều gì mà thể đưa cô gái trở về lành lặn từ miệng bầy sói đang điên cuồng c.ắ.n xé? Hơn nữa, nàng còn lặng lẽ xóa sạch dấu vết trốn thoát của hai , bản việc vượt ngoài lẽ thường. nỗi sợ hãi khắc cốt đang bao trùm khắp căn nhà nhỏ, ai tâm trí để truy vấn những chi tiết kinh hoàng rợn .

 

Chu Quả phụ bò tới nắm lấy tay Thẩm Đào Đào, nước mắt nước mũi giàn giụa mặt: “Những của Tống Tam, chính là Hùng Khuê và bọn họ, quen thói ngang ngược ở dịch trạm , nếu chúng ... nếu chúng A Li... là vì nàng dẫn sói tới... Tống Tam mới c.h.ế.t... chúng nhất định sẽ tha cho A Li, sẽ lóc thịt nàng . Huhu...”

 

Chu Oánh đau đớn nhắm mắt , ngầm thừa nhận nỗi sợ hãi của Chu Quả phụ. Đó là sự trả thù và sát hại mà A Li thể chịu đựng nổi.

 

A Li giường lò sưởi co ro trong chăn, mũi kim sợ hãi đ.â.m sâu cổ họng nàng, chỉ vì hành động tự vệ tàn nhẫn mà càng đ.â.m sâu hơn.

 

Lồng n.g.ự.c Thẩm Đào Đào cuồn cuộn lửa giận, mắt nàng liên tục chớp nhoáng hai hình ảnh đan xen: Thân xác tàn tạ của Tống Tam sói móc rách bươm; Thân thể chỉ còn thoi thóp một của A Li sự tuyệt vọng tàn phá.

 

Một vũng m.á.u bẩn, một luồng u hồn! Ai là ch.ó sói? Ai là cừu non bức đến bước đường cùng?

 

“Báo thù!” Thẩm Đào Đào mạnh mẽ hất tay Chu Quả phụ , lửa giận "phừng" lên thẳng đỉnh đầu, mắt nàng trợn tròn, như hai khối than hồng cháy đỏ, “Nói lời tầm phào! Hùng Khuê là cái thá gì, còn dám mặt khác?”

 

Nàng chống hai tay lên hông, cổ ưỡn lên, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, hướng về phía khí như thể Tống Tam đang ngay mặt, mắng c.h.ử.i xối xả:

 

“Tên tạp chủng họ Tống đó, , là súc sinh, là kẻ cưỡng gian, thứ đáng thiên đao vạn quả vẫn hả giận. Ở chỗ mà còn dám nhắc tới ‘báo thù’, đám tay sai ch.ó má đó của còn dám báo thù ? Pháp luật tha cho thì lưỡi đao trong tay cũng tha. Loại cặn bã , đáng lẽ kéo thẳng pháp trường ‘đoàng’ một phát, b.ắ.n c.h.ế.t. Để khỏi hại khác nữa. Còn báo thù? Phỉ nhổ! Báo thù cái khỉ khô!”

 

Thẩm Đào Đào tức giận run rẩy , vớ lấy chiếc bát sành bên cạnh “choang” một tiếng ném xuống đất, mảnh vỡ văng tung tóe, Chu Quả phụ giật .

 

“Mẹ kiếp, Hùng Khuê thì , liều mạng khô m.á.u với luôn. Thật sự coi phụ nữ Ninh Cổ Tháp là bột nhão dễ nặn ? Bức quá đáng, A Li sẽ gọi cả bầy sói đến, móc mất hai lạng thịt trong đáy quần chúng nó , xem chúng nó còn lấy gì vẻ nữa.”

 

Mấy phụ nữ trong phòng sự liều mạng đáng sợ của Thẩm Đào Đào cho kinh hãi, dám thở mạnh.

 

Giọng Thẩm Đào Đào mang theo sự quyết tuyệt chút do dự, “A Li, điều duy nhất cần lúc , là dưỡng thể.”

 

“Những chuyện còn ,” nàng từng chữ một, rõ ràng như lời tuyên thệ, “ sẽ xử lý.”

 

Thẩm Đào Đào đầu những khuôn mặt đẫm lệ phía , đẩy cửa gỗ bước .

 

Ngoài cửa, gió tuyết vẫn gào thét.

 

Thân hình cao lớn và thẳng tắp của Tạ Vân Cảnh, như một tảng đá cuội đen cắm sâu gió tuyết, lặng lẽ sừng sững trong bóng tối ngoài cửa.

 

Trên vai y phủ một lớp tuyết mỏng, mặt biểu cảm gì, ánh mắt đối diện với khuôn mặt tái nhợt và đầy phẫn nộ của Thẩm Đào Đào.

 

Y căn bản hề , đúng hơn, y chỉ đến vị trí mà gió tuyết thể che khuất hình, dừng .

 

Bước chân Thẩm Đào Đào khựng . Nàng chút mánh khóe của , căn bản thể che giấu đôi mắt thấu thứ của y.

 

Cũng .

 

Nàng tới mặt Tạ Vân Cảnh, ngẩng đầu y, đem từng lời than , từng chi tiết m.á.u me trong nhà... thuật một .

 

Tạ Vân Cảnh vẫn trầm mặc lắng , khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đó lạnh lùng cứng rắn như tượng đá, chỉ hàng mi rậm thỉnh thoảng khẽ rung động một chút, báo hiệu nội tâm y tuyệt hề bình lặng.

 

Khi chữ cuối cùng thốt , gió lạnh cuốn những hạt tuyết vụn mặt đất, xoáy tròn lướt qua chân hai .

 

Thẩm Đào Đào chằm chằm mắt y: “Ta sẽ giao A Li cho Hùng Khuê!”

 

Tạ Vân Cảnh thiếu nữ hình đơn bạc mắt, như thể đầu tiên thực sự rõ sự sắc bén đang cháy bỏng trong nàng.

 

Rất lâu , y mới chậm rãi gật đầu, giọng trầm lạnh, mang theo sự nghiêm trọng ngàn cân:

 

“Được.”

 

Loading...