Tái Sinh Ở Biên Ải: Nàng Là Thần Tiên Sống - Chương 36: Ngươi Bàn Tay Này Có Đại Dụng
Cập nhật lúc: 2025-11-30 16:18:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AsVul7anR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nước bọt của Hà thị văng tung tóe, tay nàng chỉ thẳng gã đàn ông miệng méo và những kẻ đang hùa theo, "Mở to mắt ch.ó của các ngươi mà , đây là nhà ăn của lão nương, là địa bàn của lão nương. Muốn nhai giun c.ắ.n giòi thì cút về ổ ch.ó của các ngươi mà nhai, đừng chạy đến mặt lão nương mà xả rắm!"
Gã đàn ông miệng méo chiếc vá bổ cho hoa mắt, gáy nóng rát. Đến khi rõ mặt là Hà thị, đang quản lý nhà ăn, sợ đến hồn vía lên mây.
Hà thị phụ trách phân phát khẩu phần ăn của bộ Ninh Cổ Tháp, đắc tội với nàng, đừng hòng dù chỉ một sợi thịt vớt bằng đầu vá.
"Hà, Hà thẩm, , chỉ là... chỉ là lỡ lời, đùa chút thôi, đùa chút thôi."
Hắn ôm đầu, khuôn mặt lập tức chuyển sang vẻ nịnh nọt đầy t.h.ả.m hại, gật đầu khúm núm.
Thấy Hà thị vẫn còn giận dữ, vội vàng chắp tay vái lạy, "Xuân, Xuân Nương, ngài đại nhân đại lượng, chỉ là cái miệng tiện... thích bậy, ngài... ngài ngàn vạn đừng chấp nhặt với ..." Hắn rụt cổ, hận thể chui tọt hang chuột.
Hà thị căn bản thèm để ý đến , chỉ hừ lạnh một tiếng, vung chiếc vá lớn như xua ruồi, "Cút xéo ! Từ hôm nay trở , mấy tên các ngươi cút xuống cuối hàng xếp cùng mà lấy cơm. Nếu còn để lão nương thấy miệng các ngươi phun lời dơ bẩn, đừng hòng đến nhà ăn nữa."
Mấy đó như đại xá, cuống cuồng chạy về phía , dám ngoảnh .
Mọi xung quanh đều im như ve sầu gặp sương, khí thế hung hãn của Hà thị, vốn dĩ hòa nhã, lúc hóa thành cọp cái, trấn áp đến mức kinh hãi.
Hà thị thở dốc một , xoay .
Vẻ giận dữ mặt nàng lập tức tan biến, chuyển thành một biểu cảm gượng gạo, cố gắng tỏ ôn hòa.
Ánh mắt nàng thoáng lướt qua khuôn mặt tái nhợt của Xuân Nương, dừng ở chiếc khăn trùm đầu đang che kín mặt nàng.
"Chuyện đó..." Nàng hắng giọng, giọng vẫn còn âm vang của tiếng gầm gừ lúc nãy, nhưng dịu nhiều, "Chỗ khuân than là việc nặng nhọc của đàn ông, đống than cao như thế, đổ xuống thể chôn sống đấy, thể nhỏ bé của ngươi..."
Ánh mắt nàng cuối cùng dừng ở đôi tay nứt nẻ của Xuân Nương, ngưng một chút, mang theo một sự bá đạo thể chối từ, "Sau đừng nữa. Lại đây, theo hậu bếp giúp đỡ. Nhặt rau, rửa bát gì đó, công điểm... công điểm còn cao hơn việc ngươi khuân than."
Nói , nàng đợi Xuân Nương phản đối mà nắm lấy tay nàng.
Bàn tay vốn dĩ thô ráp và vững vàng của Hà thị, giờ phút nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh buốt của Xuân Nương, mang theo một sự dịu dàng đầy cẩn trọng.
Trước mắt Xuân Nương mờ vì nước mắt, nàng ngẩng đầu lên, bóng dáng vững chãi của Hà thị đang thực sự chắn mặt , sự che chở thể nghi ngờ , những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài thể kìm nén, rơi xuống như mưa.
Nàng mặc cho Hà thị kéo tay , đôi môi run rẩy, gì đó, nhưng thốt một lời nào.
"Khóc... cái gì mà , ." Hà thị thấy nàng thì chút luống cuống, "Mau lên, theo hậu bếp, đống chén bát kìa, rửa nhanh trời tối mất."
Ngay lúc Hà thị đang kéo Xuân Nương định hậu bếp, Thẩm Đào Đào, nãy giờ vẫn đang tính sổ, đặt cây bút than xuống.
"Nương, ."
Hà thị và Xuân Nương đều sững .
Hà thị chút ngây : "Cái gì? Không ? Đào nhi, con..."
Nàng kinh ngạc tức giận, đây là nhượng bộ hiếm hoi mà nàng khó khăn lắm mới .
Thẩm Đào Đào để ý đến Hà thị, nàng thẳng đến mặt Xuân Nương đang thút thít.
Ánh mắt nàng dừng đôi tay dính đầy tro than của Xuân Nương.
Nàng hỏi thăm Trương Tầm, khi lấy chồng, Xuân Nương từng là Tú Nương hàng đầu của Thượng Y Cục trong cung.
Đôi tay , từng se những sợi chỉ tơ đáng giá ngàn vàng, thêu rồng vẽ phượng, ngay cả Thái hậu cũng từng khen ngợi kỹ thuật của nàng là vô song.
Thẩm Đào Đào dùng ngón tay nhẹ nhàng phủi một chút tro than tay Xuân Nương, động tác nhẹ nhàng như thể đang lau chùi một viên lưu ly quý giá nhất.
"Bàn tay của tỷ," giọng nàng mang theo một sự phấn khích đầy bí ẩn, vang vọng rõ ràng bên tai , "giờ là lúc để việc nặng. Tỷ hãy về dưỡng cho đôi tay thật , rửa sạch sẽ, bôi t.h.u.ố.c chống nẻ, nuôi cho lớp da trở nên mềm mại... việc trọng đại đang chờ nó đấy."
Xuân Nương kinh ngạc hiểu.
Hà thị càng ngơ ngác.
Khóe môi Thẩm Đào Đào nở một nụ rạng rỡ, "Sang xuân, Ninh Cổ Tháp chúng , sẽ xây Xưởng Thêu."
Nàng chợt cao giọng, "Những chị em lập nữ hộ, dựa dẫm đàn ông nữa, những gia đình con gái học một nghề kiếm sống. Hãy đến Xưởng Thêu mà ghi danh." Ánh mắt nàng nóng rực thẳng mặt Xuân Nương.
"Xuân Nương của chúng , chính là Sư phụ lớn của Xưởng Thêu." Giọng Thẩm Đào Đào vang vọng, "Sau , tài nghệ của các chị em đều sẽ do tỷ truyền dạy. Bàn tay khéo léo từng hầu hạ Lão Phật Gia trong cung, mảnh đất lạnh giá của chúng , nhất định sẽ thêu dệt nên một tiền đồ tươi sáng mới."
Cái gì!
Xuân Nương chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, ngay đó là một tiếng ngân lớn, như thể chiếc chuông lớn im lìm bấy lâu, bỗng dưng đ.á.n.h mạnh trong cơ thể nàng.
Trong cung... Lão Phật Gia... chỉ vàng... Những mảnh ký ức nàng chôn sâu bấy lâu, lượt hiện lên trong tâm trí.
Tấm biển Thượng Y Cục, khung thêu với hoa văn rồng màu vàng rực, nụ khen ngợi của Thái hậu nương nương khi nàng thêu chiếc quạt tròn, những chuyện qua và đôi mắt chân thành của Thẩm Đào Đào mặt, hòa quyện .
"Ta nhất định sẽ !" Thân hình Xuân Nương vốn quen cúi gập, giờ phút lập tức thẳng. Sau , nàng cũng thể dựa bản lĩnh thật sự của để sống .
Tin tức đến tối mới truyền đến tai Thẩm Đại Sơn.
Trong khoảnh khắc ồn ào khi tan ca, một đàn bà xách nồi đất lấy cơm ngang qua, giọng cao thấp lọt trong gió.
"... Thẩm Đào Đào... Xưởng Thêu... Xuân Nương... Sư phụ... dạy các chị em thủ công..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-sinh-o-bien-ai-nang-la-than-tien-song/chuong-36-nguoi-ban-tay-nay-co-dai-dung.html.]
Âm thanh đá giã xuống đất đông cứng đột ngột dừng .
Thẩm Đại Sơn giữ nguyên tư thế đang vung chày chuẩn giã, cả như đông cứng.
Hắn bỗng nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Trên khuôn mặt đen đúa , vẻ uể oải nhanh chóng tan , đó là sự kinh ngạc đến khó tin xen lẫn niềm vui sướng.
Hắn còn màng đến điều gì nữa. Cây chày đá trong tay "choang" một tiếng rơi xuống đất bùn, văng bùn đất trát đầy mặt Thẩm Tiểu Xuyên bên cạnh.
"Đại ca, ..."
Thẩm Đại Sơn căn bản thấy tiếng kêu của em trai.
Hắn chạy như điên, mang theo cả mùi đất và khí lạnh xông thẳng cửa nhà ăn.
Cơn gió lạnh ùa khiến những xếp hàng khẽ rùng .
Thẩm Đại Sơn thở hổn hển, ánh mắt nóng rực, như đèn pha, xuyên qua đám đông ồn ào, khóa chặt Xuân Nương phía bếp lò.
Lửa bếp bùng cháy, chiếu sáng nửa hình nàng.
Hà thị đang vung vá lớn, múc canh cho những đàn ông xếp hàng bên mép nồi.
Còn Xuân Nương, nàng ngay phía Hà thị, cúi đầu, nghiêng , cẩn thận dùng đôi tay mới rửa sạch và bôi t.h.u.ố.c chống nẻ, đặt những chiếc bát lên bàn gỗ bên cạnh.
Động tác của nàng mang theo một sự nhẹ nhàng khó tả. Chiếc khăn đội đầu màu chàm cũ kỹ vẫn che mái tóc, che khuất phần lớn khuôn mặt, nhưng lộ một đoạn cổ thon dài trắng mịn.
Ánh lửa bập bùng, phủ lên nàng một quầng sáng ấm áp.
Thẩm Đại Sơn nuốt một ngụm nước bọt thật lớn. Hắn dịch bước chân, về phía cuối hàng dài lấy cơm, nhưng ánh mắt một giây cũng nỡ rời khỏi Xuân Nương.
Đợi đến khi xếp hàng đến gần, ánh lửa rõ ràng chiếu lên mặt , vẻ si mê càng thể che giấu.
Hà thị ngẩng đầu thấy ánh mắt chằm chằm của con trai, mặt lập tức sa sầm, trừng mắt lườm Thẩm Đại Sơn đầy cảnh cáo.
Thẩm Đại Sơn giật , vội vàng thu hồi ánh mắt, cúi gằm đầu xuống, chằm chằm mũi giày của .
"Lấy... lấy cơm." Hắn dám Xuân Nương nữa, chỉ đưa tấm thẻ gỗ nhỏ đến, siết chặt đến mức kêu ken két.
Hà thị hừ một tiếng vui, cố tình như ngày cho một bát thịt lớn, mà chỉ múc qua loa một chút rau dầm phủ lên cơm.
lúc , bếp lò vang lên một giọng dịu dàng, khiến Thẩm Đại Sơn suýt rơi bát cơm.
"Hà thẩm," là giọng của Xuân Nương, khôi phục sự dịu dàng thường ngày, còn pha thêm chút nhẹ nhõm, "Trời tối . Nữu Nữu một trong nhà gỗ, đón con bé qua đây ? Không lỡ việc, chỉ để nó ở góc một lát thôi, đợi bận xong thì cùng về..."
Hà thị đợi Xuân Nương xong, chiếc vá lớn trong tay "cạch" một tiếng đập mạnh mép nồi, giọng vang dội át cả tiếng ồn ào trong nhà ăn: "Chuyện đó còn hỏi ? Mau , bế Nữu Nữu qua đây."
Giọng nàng mang theo một sự quen thuộc khó tả, "Con bé nhóc một khóa trong nhà thì thể thống gì? Mau bế nó qua đây, lát nữa mỡ heo rang trong nồi xong, múc cho nó một bát."
Nói những lời , Hà thị cảm thấy chính cũng nóng cả lưỡi.
Đặc biệt là chữ "bế", khiến trái tim nàng đập một cách khó chịu.
đôi mắt Xuân Nương cuối cùng cũng chút sinh khí, cái tai của đứa con trai đang giả vờ đà điểu ở góc phòng bỗng dưng dựng lên... Thôi kệ .
Xuân Nương rõ ràng sững sờ, ngay đó đáy mắt ánh lên sự ơn. "Dạ!" Nàng dứt khoát đáp lời, cúi đầu nhanh chóng băng qua đám đang xếp hàng, chui cơn bão tuyết đang gào thét bên ngoài cửa.
Thẩm Đại Sơn sững tại chỗ như một khúc gỗ ngốc nghếch, cánh cửa Xuân Nương mở đóng , một luồng gió lạnh tràn , tiếng gió tuyết gào thét bên ngoài truyền rõ mồn một.
Lồng n.g.ự.c như trâu mộng của phập phồng kịch liệt hơn, trái tim bên trong như phá vỡ lồng n.g.ự.c mà nhảy ngoài.
"Đại ca!" Thẩm Đào Đào ở phía đẩy một cái, mới gọi tỉnh khỏi sự do dự, "Ngẩn đó gì, còn mau !"
Thẩm Đại Sơn đột ngột dậm chân, nhét bát cơm lấy tay Thẩm Đào Đào, cắm đầu đuổi theo bóng dáng Xuân Nương xông ngoài.
Gió tuyết càng lúc càng lớn.
Những bông tuyết như lông ngỗng quất mặt đau rát, tầm mờ ảo. Dấu chân in xuống lập tức tuyết phủ lấp.
Xuân Nương quấn chặt Nữu Nữu trong lòng, nàng gần như vùi mặt cổ áo, cong lưng, chống gió, khó khăn trong tuyết sâu đến bắp chân.
Nhà nàng cách nhà ăn mấy dãy nhà gỗ, bình thường chỉ vài bước chân, nhưng lúc trong cơn gió tuyết gào thét trở nên dài đằng đẵng.
Lòng nàng nóng ruột, bước chân khỏi nhanh hơn.
Bỗng nhiên chân nàng trượt một cái!
Không là dẫm lớp băng đông cứng, vật gì đó tuyết vấp .
Xuân Nương chỉ cảm thấy một lực mạnh mẽ kéo nàng bổ nhào về phía , nàng kêu lên một tiếng, theo bản năng xoay bảo vệ Nữu Nữu trong lòng.
"Xuân Nương—"
Một tiếng gầm khàn khàn, xuyên qua tiếng gió tuyết khắp trời, vang lên bên tai nàng.