Tái Hôn Chớp Nhoáng, Vợ Lính Sinh Ba - Chương 195: Thân Phận Của Mấy Người

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:06:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước mặt con rể, Tô Căn Dân cảm thấy giấu giếm, liền nguyên nhân cho Thẩm Hạo Đình .

 

Nghe xong chuyện Tô Căn Dân lo lắng, Thẩm Hạo Đình trực tiếp bày tỏ: “Ba, nhà con bên đó cũng khá rộng rãi, thể dọn hai phòng cho họ ở tạm.”

 

Nghe Thẩm Hạo Đình , Tô Căn Dân ngờ con rể giác ngộ như , thể đến mức .

 

nếu Thẩm Hạo Đình bằng lòng giúp giải quyết chuyện , Tô Căn Dân thể bớt một chuyện phiền lòng.

 

Các đội viên khác trong đội sản xuất bằng lòng là vì phận của mấy khá nhạy cảm, đều sợ rước phiền phức.

 

Thẩm Hạo Đình thì khác, là quân nhân, bình thường dám lưng quân nhân.

 

Ngoài còn ông bố vợ đội trưởng như ông, ai dám gì, ông thể mặt giúp.

 

Tô Căn Dân khách sáo với Thẩm Hạo Đình, mà với : “Được, Hạo Đình, chuyện phiền nhà con .”

 

“Ba, phiền , là quân nhân, thể chút việc cho nhân dân là vinh hạnh của con.”

 

Biết con rể giác ngộ cao, Tô Căn Dân nhiều nữa, họ đưa mấy ở chuồng bò về nhà họ Thẩm.

 

Đến nhà họ Thẩm, Thẩm Hạo Đình chuyện với ba .

 

Nhìn mấy ở chuồng bò đáng thương, Ngô Thục Trân và Thẩm Hướng Đông nỡ từ chối.

 

Nếu nhà họ chịu tiếp nhận bốn , e rằng các gia đình khác trong đội sản xuất cũng chịu.

 

Như , bốn chỗ ở, trời đất băng giá, chẳng c.h.ế.t cóng ?

 

Ngô Thục Trân những phản đối, mà còn lập tức phòng dọn dẹp giường chiếu chăn màn.

 

Nhìn bốn mặc quần áo khá mỏng manh, bây giờ thấm nước tuyết, lạnh .

 

Đợi giường chiếu dọn dẹp xong sớm, để họ sớm quần áo sạch sẽ, chăn ấm.

 

Nếu cứ như , dù chuồng bò sập họ thương, e rằng cũng sẽ cảm lạnh.

 

Tô Niệm Niệm thấy Thẩm Hạo Đình đưa mấy ở chuồng bò về, càng ý kiến gì.

 

Vì Tô Niệm Niệm lịch sử tương lai.

 

Thực lâu nữa, tình hình sẽ đổi.

 

Mấy cải tạo , thể sẽ trở về.

 

Tô Niệm Niệm ký ức của nguyên chủ, nhớ rằng phận của bốn hình như tầm thường.

 

Trong đó một đôi vợ chồng già, họ Lý, hình như đây là nhà tư bản.

 

Họ từ Hộ Thị đưa xuống, ngày thể nhà tư bản ở nơi lớn như Hộ Thị thì thể là bình thường.

 

Thực bây giờ lúc gặp nạn giúp một tay, chừng còn phúc báo.

 

Ngoài còn một ông lão lớn tuổi, hình như họ Phùng.

 

Phùng lão gia t.ử là lão trung y, nhưng vì phận nhạy cảm, trong đội ai tìm ông khám bệnh, cũng y thuật rốt cuộc thế nào.

 

Còn đàn ông trung niên, họ Tiền, là giáo sư của một trường đại học ở Kinh Thị. Nói , thể giáo sư đại học ở thời đại , là thật sự bản lĩnh.

 

Tiếc là đưa xuống, chịu bao nhiêu khổ cực.

 

Họ thể ở chuồng bò bao nhiêu năm qua, còn sống sót, là nhờ Tô Căn Dân đội trưởng khá nhân từ, quá hà khắc với họ.

 

Nếu gặp những đội trưởng tàn nhẫn hơn, e rằng mấy sớm giày vò đến c.h.ế.t.

 

May mà chuyện sắp kết thúc, những ngày tháng khổ cực của họ cũng sắp qua.

 

Bây giờ khó khăn, thể giúp một tay thì giúp một tay, coi như là tích phúc cho đứa con đời của .

 

Trước đây Tô Niệm Niệm tin khoa học, nhưng bây giờ chính xuyên , đối với một thứ tâm linh huyền ảo cũng tin vài phần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-hon-chop-nhoang-vo-linh-sinh-ba/chuong-195-than-phan-cua-may-nguoi.html.]

Có lẽ thế giới , thật sự cái gọi là phúc báo.

 

Cộng thêm giáo sư Tiền là giáo sư đại học, hơn một năm nữa, kỳ thi đại học sẽ khôi phục, nếu ba thể theo giáo sư Tiền lén học một ít kiến thức, lẽ sẽ tăng cơ hội đỗ đại học.

 

Nghĩ , Tô Niệm Niệm càng cảm thấy mấy thể giúp thì nên giúp.

 

Tô Niệm Niệm vội bảo mấy nhà, bên chậu lửa sưởi ấm, ấm .

 

Giáo sư Tiền và mấy khác đều nước tuyết ướt, còn Thẩm Hạo Đình thì càng khoa trương hơn.

 

Mùa đông lạnh giá, mặc quần áo ướt sũng như dễ bệnh.

 

Tô Niệm Niệm bảo họ đến bên chậu lửa sưởi ấm , Thẩm Nguyệt Nguyệt bếp bưng gừng đường đỏ .

 

Giáo sư Tiền và mấy khác ngờ gia đình họ Thẩm như .

 

Người trong đội đều tránh xa họ, nhưng Thẩm Hạo Đình chỉ cứu họ, còn đưa họ về nhà ở tạm.

 

Thứ như gừng đường đỏ, họ nỡ mang đãi khách.

 

Bốn cầm bát gừng đường đỏ trong tay, gừng bốc nóng, nhưng uống.

 

Họ bao lâu uống thứ như ?

 

Bình thường ở chuồng bò, họ chỉ ăn chút ngũ cốc thô, đào chút rau dại lót , nước đường đỏ là thứ dám nghĩ đến.

 

Thấy mấy uống, Tô Niệm Niệm vội : “Mọi uống , gừng đường đỏ tác dụng trừ hàn, uống sẽ ấm hơn, cũng thể tránh cảm lạnh.

 

cố tình nấu nhiều, uống chút cho ấm .”

 

Dưới sự thúc giục của Tô Niệm Niệm, mấy mới cầm bát gừng đường đỏ uống.

 

Uống xong, họ cảm thấy dày ấm lên, cơ thể ấm lên, lòng cũng ấm theo.

 

Từ khi đưa xuống, đây là đầu tiên họ cảm nhận sự quan tâm của ngoài, hốc mắt tự chủ mà đỏ lên.

 

Tô Niệm Niệm quần áo của Thẩm Hạo Đình ướt sũng, liền giục Thẩm Hạo Đình nhanh ch.óng uống chút gừng, ấm cơ thể.

 

Thẩm Hạo Đình đối diện với ánh mắt quan tâm của vợ, khóe miệng nở nụ .

 

Tuy ngoài một chuyến lạnh, nhưng bây giờ thấy vợ quan tâm , cả trái tim liền cảm thấy ấm áp.

 

Thẩm Hạo Đình uống cạn một bát gừng đường đỏ.

 

Tô Niệm Niệm còn bảo Tô Căn Dân và cả Tô, hai Tô đều uống một ít.

 

Ba uống gừng xong, thấy giáo sư Tiền bốn chỗ ở liền về .

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Thẩm Nguyệt Nguyệt lúc đun xong nước nóng, gọi mấy tắm nước nóng.

 

Giáo sư Tiền và mấy khác đều tắm, Thẩm Hạo Đình cũng ngoại lệ.

 

Thay quần áo khô ráo, cả cơ thể đều hồi phục nhiệt độ.

 

Cứ thế trì hoãn, qua giờ cơm trưa.

 

Thế là Ngô Thục Trân lập tức bếp, bắt đầu bận rộn.

 

Nấu cơm khá chậm, Ngô Thục Trân bèn nấu một nồi mì sợi.

 

Nấu mì nhanh, một lát là xong.

 

Mỗi một quả trứng chần, ăn thịnh soạn.

 

Ngô Thục Trân chỉ chần trứng cho nhà , mà còn chần cho cả giáo sư Tiền bốn .

 

Chủ yếu là thấy bốn gầy trơ xương, bây giờ nhiễm lạnh, ăn chút đồ thật sợ cơ thể họ chịu nổi.

 

Ngô Thục Trân cảm thấy, thuần túy là do mềm lòng.

 

 

Loading...