Tái Giá Cho Em Chồng Ở Thập Niên 70 [Xuyên Sách] - Chương 81

Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:04:54
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/W1aDEww4o

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sau đó Lưu Yến Xuân mùa đông một trận cảm lạnh, hễ gặp gió là đau đầu, xuống giường nổi.

 

Hoắc Trung Hán mùa đông lên núi hái thu-ốc cho bà ngã gãy chân, cũng cử động .”

 

Hai tin ông bà nội Mao Đậu chăm sóc nổi , còn để các con dâu hầu hạ, mò đến một chuyến nữa, mặt dày mày dạn đón Mao Đậu .

 

Mao Đậu liền chịu khổ cực lớn, hai cụ Lưu Yến Xuân và Hoắc Trung Hán Mao Đậu “mất tích", Lưu Yến Xuân bệnh tình dậy nổi, cảm thấy với con trai lớn và con dâu cả, mấy năm thì qua đời.

 

Hoắc Trung Hán khi Lưu Yến Xuân , tính tình trở nên cô độc quái gở, hai năm thì cũng mất trong căn nhà cũ nát.

 

Tô Thừa Đường cuối cùng cũng gặp hai kẻ mặt thú , sỉ nhục một đứa trẻ mồ côi đang yên đang lành đến mức bỏ nhà , còn cho oán hận ông bà nội, ông bà nội cần nữa các kiểu.

 

Tô Thừa Đường thật sự xông lên xé nát cái miệng của họ.

 

“Dì ơi, đồ họ mang đến cũng 'ngày sản xuất' ạ?"

 

Tiếng trong trẻo của Mao Đậu truyền đến, Tô Thừa Đường bế đứa nhỏ lòng từ lúc nào.

 

Mao Đậu ngẩng đầu hỏi:

 

“Dì ơi, mặt dì trắng bệch thế?

 

Dì bôi phấn ạ?"

 

Ở nhà Mao Đậu quen gọi Tô Thừa Đường là “dì", ngoài mặt khác mới gọi cô là “ kế".

 

Tô Thừa Đường ước chừng đứa nhỏ chắc vẫn coi cô là , cô cũng chẳng để tâm, dù cô cũng là một giả mà.

 

Cái giọng sữa gọi “dì" cũng khá lọt tai.

 

Tô Thừa Đường bẹo cái mũi của đứa nhỏ vô lương tâm :

 

“Nhớ kỹ lời dì dặn ?"

 

Mao Đậu :

 

“Nhớ ạ, theo bác rể cả và bác cả.

 

Ông bà nội yêu con nhất, họ rời bỏ con ."

 

“Còn gì nữa?"

 

“Đồ của họ ăn bừa bãi."

 

Tô Thừa Đường gian ngoài bếp, tìm trong tủ bát lấy một viên kẹo mạch nha, nhét một miếng miệng Mao Đậu :

 

“Cho con ngọt miệng .

 

Đi , chào bác rể cả và ."

 

Mao Đậu trượt xuống giường sưởi, chạy khỏi gian nhà phía Đông, hét lên:

 

“Bác rể cả, bác cả, hai đến ạ, con nhớ hai ch-ết ."

 

Tiểu Quân đang định trộm, thì Tô Thừa Đường cũng nhét một viên kẹo mạch nha miệng.

 

Tô Thừa Đường hỏi:

 

“Em chào hỏi ?"

 

“Phiền họ lắm."

 

Tiểu Quân ú ớ :

 

“Không ."

 

Tô Thừa Đường cũng đang nhai kẹo mạch nha, c.ắ.n giòn tan:

 

“Em cứ thong thả mà , chỗ nào thì cần vội, lát nữa chị dạy em."

 

Tiểu Quân đang học cách tự áo gi lê, cái đầu tiên là cho Mao Đậu.

 

Cô xua tay :

 

“Chị ."

 

Trần Giải Phóng và Phùng Tú Tú ở phía nhà chính, thấy Mao Đậu đến, liền vồn vã chào hỏi bé.

 

Trần Giải Phóng chỉ chỉ đống đồ đạc bày bàn :

 

“Cục cưng của bác, bác rể cả kiếm cho con bỏng gạo , con tự bốc mà ăn ."

 

Bỏng gạo là loại thực phẩm nở từ gạo, thêm chút đường hóa học, là một trong ít những món ăn vặt của già và trẻ nhỏ trong thôn.

 

Chỉ đến dịp tết nhà ai mới nỡ lấy gạo cũ nổ ít bỏng gạo để cho trẻ nhỏ bốc ăn.

 

Những lúc khác đều niêm phong trong hũ, coi như lương thực dự trữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-gia-cho-em-chong-o-thap-nien-70-xuyen-sach/chuong-81.html.]

 

Có khách đến nhà cũng hào phóng cho bốc ăn như , mà dùng nước sôi pha thành bỏng gạo cho khách uống.

 

Mao Đậu đưa bàn tay nhỏ nhắn định bốc một nắm, nghĩ ngợi một lát rụt tay :

 

“Thôi con ăn ."

 

Phùng Tú Tú thấy Mao Đậu mặt mũi tròn một vòng, lộ vẻ lanh lợi, trong lòng yêu thích chua xót.

 

Yêu thích vì Mao Đậu đáng yêu lanh lợi, chua xót vì đứa con trai ngốc nhà chẳng bằng một đứa trẻ mất cha mất .

 

Giá mà đứa ngốc là con trai bà , mà là Mao Đậu thì mấy.

 

Suy nghĩ như đột ngột nảy , mỗi gặp Mao Đậu, bà đều nhịn ý nghĩ đó.

 

Trần Giải Phóng vẻ mặt hiền từ hỏi:

 

“Sao ăn?

 

Bác bảo cho thật nhiều đường hóa học đấy, nổ tận nửa cân gạo cơ mà."

 

Phùng Tú Tú cũng :

 

“Đứa trẻ khác cũng chẳng , con mau nếm thử , đây là tấm lòng của bác cả đấy."

 

Dương Như bên cạnh , Mao Đậu Tô Thừa Đường nuôi dạy kỹ tính, liền :

 

“Chắc chắn là rửa tay , chị dâu cả nhà quản con kỹ lắm, đứa trẻ rửa tay là bốc đồ ăn ."

 

Phùng Tú Tú và Trần Giải Phóng một cái, dậy bốc một nắm bỏng gạo định nhét tay Mao Đậu:

 

“Con trai con đứa nhiều thói hư tật thế.

 

Ăn bẩn sống lâu, miệng khỏe mạnh mới phúc khí."

 

Mao Đậu túm tay lôi về phía , cứ nhất quyết bắt Mao Đậu ăn bỏng gạo của .

 

Mao Đậu sức bằng bà , kêu gào:

 

“Không , bây giờ con ăn, con ăn."

 

Mao Đậu nhất quyết ăn, gồng lên khiến khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.

 

Dương Như “chậc" một tiếng, ăn miếng bỏng gạo cuối cùng, quẹt tay m-ông một cái, thong thả bước tới nắm lấy cổ tay Phùng Tú Tú:

 

“Chị chấp nhặt với đứa trẻ gì, lát nữa nó đói tự khắc sẽ tìm ăn thôi."

 

Dương Như đầu với Mao Đậu:

 

“Đi, rửa tay xong hãy qua đây."

 

Mao Đậu mới chẳng thèm rửa tay, chạy biến gian nhà phía Đông.

 

Chạy nửa đường thì gặp Tô Thừa Đường chào hỏi, đ-âm sầm lòng Tô Thừa Đường ôm lấy chân cô buông.

 

Tô Thừa Đường cúi đầu xuống, phát hiện cổ tay Mao Đậu đỏ ửng lên, hỏi:

 

“Sao thế ?

 

Ai bấu con?"

 

Mao Đậu phẫn nộ :

 

“Bác cả cứ ép con ăn đồ, con bảo rửa tay mà bác cứ ép con ăn, con ăn bác còn cố ép."

 

Tô Thừa Đường kỹ cổ tay , xót xa :

 

“Vào phòng bảo cô nhỏ bôi thu-ốc mỡ cho."

 

Mao Đậu ngẩng cái đầu nhỏ lên, thấy dáng vẻ hùng hổ của Tô Thừa Đường, nhịn :

 

“Dì ơi, dì thế trông giống nữ quỷ quá, còn là con đáng sợ nhất, con ma treo cổ ."

 

Tô Thừa Đường khóe môi giật giật:

 

“Cảm ơn khen."

 

Trong nhận thức của Mao Đậu, nữ quỷ treo cổ là nhân vật tàn nhẫn nhất, là Hắc Sơn Lão Yêu trong lòng .

 

Mao Đậu hỏi:

 

“Dì ơi, dì định trả thù cho con ?"

 

Tô Thừa Đường một cách âm hiểm :

 

“Con cứ đợi đấy, dì sẽ siết cổ từng đứa một cho đến ch-ết."

 

Mao Đậu khanh khách chạy về phòng.

Loading...