Tái Giá Cho Em Chồng Ở Thập Niên 70 [Xuyên Sách] - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:01:45
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phong khí ở Thanh Phượng thế nào ạ?"

 

Tô Thừa Đường những nơi dân phong hung hãn, cán bộ thôn sẽ cùng địa phương bài xích bắt nạt thanh niên tri thức xuống nông thôn, nơi “sơn cùng thủy tận xuất điêu dân" là chẳng sai chút nào.

 

Cô chỉ sợ gặp tình cảnh như , chỉ chút võ phòng thôi thì đủ dùng.

 

Triệu Chí Hòa nhận vẻ bàng hoàng hiện lên đôi mày xinh của cô, mỉm ôn hòa :

 

“So với Hạ Ngũ Kỳ thì đó là một nơi hòa nhã."

 

“Vậy thì ."

 

Tô Thừa Đường ở thôn Thanh Phượng vài năm, dân phong thì cô cũng yên tâm.

 

Triệu Chí Hòa đường suy nghĩ hồi lâu, hạng phụ nữ lưng, nhưng nhắc nhở Tô Thừa Đường là điều cần thiết.

 

“Em yên tâm sớm đấy."

 

Anh hạ thấp giọng sợ khác thấy, cẩn thận quanh một lượt:

 

“Người ở Hạ Ngũ Kỳ lười biếng trốn việc ít, em cư xử với một cẩn thận.

 

Còn vợ mà Quốc Chính cưới về, tính tình hung dữ, hẹp hòi, đố kỵ, ngoài mặt một đằng lưng một nẻo, em tuyệt đối đừng tiếp xúc quá nhiều với cô .

 

Cố gắng kiên trì hai tháng thôi, đợi em gả ."

 

Triệu Chí Hòa Tô Thừa Đường là kết hôn giả, cứ tưởng cô vì tránh nạn mà kết hôn thật, khi bùi ngùi, còn cùng vợ giúp đỡ sắm sửa ít hành lý.

 

Anh còn lén mang bộ tài sản mà Tô Phùng Ý cất giấu cho Tô Thừa Đường, bộ tiền tiết kiệm tích cóp bấy lâu của một gia đình giáo viên thanh bạch, chín trăm tệ tiền mặt.

 

Sáng sớm khi khỏi cửa, vợ của Triệu Chí Hòa cũng tới.

 

Chị đặc biệt giúp Tô Thừa Đường may một cái túi trong ở áo lót nữ, bốn cạnh đều dùng hai lớp chỉ khâu chằng chịt.

 

Còn nghìn dặn vạn dò tiêu tiền bừa bãi, của cải lộ ngoài.

 

Ngoài còn cho Tô Thừa Đường bốn tờ Đại Toàn Kết (tờ 10 tệ), đây là tiền tiết kiệm hơn nửa năm của gia đình họ, để quà hồi môn thêm cho Tô Thừa Đường.

 

Cộng thêm tiền và phiếu rời rạc trong nhà tịch thu hết, Tô Thừa Đường mang theo gia tài gần một ngàn tệ.

 

là “hoạn nạn mới thấy chân tình", Tô Thừa Đường cảm nhận .

 

Triệu Chí Hòa nhắc tới nhà cha ruột của cô, Tô Thừa Đường cũng tìm hiểu qua.

 

Bên đó hai trai và một chị gái, cả ba đều lập gia đình.

 

Anh cả và hai chia gia sản, vẫn còn ở chung với bố trong ngôi nhà cũ.

 

Chị gái gả sang làng bên cạnh, hiếm khi về .

 

Tô Thừa Đường nhớ trong sách miêu tả về chị dâu bên đó, về cơ bản giống hệt những gì Triệu Chí Hòa .

 

còn thiếu một điểm, chị dâu bên đó còn một trái tim độc ác.

 

Cha ruột của nguyên chủ là do tự bốc thu-ốc uống mà độc ch-ết, nhưng từ góc độ diện mà , cuốn sách Đông y dùng để bốc thu-ốc đó chính là chị dâu đưa cho ông.

 

Trong sách nhiều phương thu-ốc là giả, cuốn sách đó lúc đầu là cố ý cho Nhật xem, với tâm thế ăn ch-ết nào nấy.

 

Người chị dâu độc ác dùng sách y giả hại ch-ết bố chồng, dìm ch-ết chồng, thuận lợi chiếm đoạt gia sản, dồn hai chị hai khỏi nhà, lúc chị hai lâm bệnh bàn mổ, cô kiên quyết đưa phần tài sản đáng lẽ thuộc về hai cho , dẫn đến chị hai ch-ết bàn mổ.

 

Anh hai tìm chị dâu trả thù, cầm s-úng săn chỉ thương đùi cô , đó nhân tình của cô tìm bắt giữ, tống giam xử b-ắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-gia-cho-em-chong-o-thap-nien-70-xuyen-sach/chuong-7.html.]

 

Chị dâu một lòng ở bên nhân tình, chê đứa con gái mười mấy tuổi là vật cản trở, đem bán cho bọn buôn lấy năm mươi tệ.

 

Anh cả thật thà chất phác, che mắt , cuối cùng sự thật, tìm chị dâu đòi con gái, liền nhân cơ hội sai bảo như trâu ngựa, còn thản nhiên ở bên nhân tình ngay mặt cả, cuối cùng cả việc tàn phế, bỏ đói đến ch-ết, cũng gặp con gái lấy một .

 

Loại còn độc ác hơn cả Hoàng Đan Đan, sớm trừ khử mới .......

 

Chẳng vì suy nghĩ của Tô Thừa Đường quá nặng nề mà bầu trời ngoài cửa sổ bỗng tối sầm .

 

Những cơn gió cuốn theo cát bụi thổi qua hàng ghế , trông chừng sắp một trận mưa rào, những cánh ruộng dọc hai bên đường xuất hiện ít cầm nông cụ đang vội vã về nhà.

 

Hạ Ngũ Kỳ là trạm dừng giữa của xe khách, Tô Thừa Đường và Triệu Chí Hòa cửa sớm, xuống xe ở lối rẽ đường đất.

 

Tại lối rẽ một gã đàn ông dắt xe lừa, khi Tô Thừa Đường xuống xe, đối phương liền qua.

 

Triệu Chí Hòa đây từng đến Hạ Ngũ Kỳ, nhận trai ruột của Tô Thừa Đường, liền thẳng tới chào hỏi đối phương, và với Tô Thừa Đường:

 

“Đây là cả của em."

 

Tô Thừa Đường nhớ rõ hai trai ruột, một tên Tô Quốc Chính, một tên Tô Gia Hòa.

 

“Chào Quốc Chính."

 

Đã nhiều năm gặp, Tô Thừa Đường phóng khoáng chào hỏi .

 

Anh Quốc Chính ít , chỉ “ừ" một tiếng, dùng tay quét quét mặt ván xe lừa, trải lên một tấm đệm sạch sẽ.

 

Trong ký ức, Quốc Chính cũng chỉ ngoài bốn mươi, lẽ do quanh năm ruộng nên da dẻ già nua đen sạm, khớp tay to bè, qua cứ tưởng là năm mươi tuổi.

 

“Còn hơn mười dặm đường nữa, mượn xe lừa của đại đội, hai lên , về nhà là kịp ăn cơm nóng."

 

Anh Quốc Chính dùng ống tay áo quẹt mũi, ngượng ngùng nở nụ nội tâm :

 

“Nông thôn nhiều đồ ngon, khổ con bé ."

 

“Không ạ, em chịu khổ ."

 

Câu khiến Triệu Chí Hòa ngạc nhiên, đó bật :

 

“Thực sự lớn ."

 

Tô Thừa Đường xe ván, đưa tay lén sờ m-ông con lừa xám một cái.

 

Con lừa xám động đậy vó , Tô Thừa Đường tưởng nó sắp đ-á nên vội vàng rụt tay .

 

Triệu Chí Hòa bên cạnh cô, đưa cho Quốc Chính một điếu thu-ốc Hồng Mai .

 

Anh Quốc Chính nỡ hút, kẹp lên vành tai.

 

Phía xe ván nhô hai miếng ván gỗ, là chỗ cho đ-ánh xe .

 

Anh Quốc Chính lên, vung roi, con lừa xám hắt xì một cái, dậm dậm chân, lộc cộc lộc cộc kéo xe về phía .

 

Từ đường đất xuống, xe lừa mười phút.

 

Trên đường gặp cùng làng ruộng về qua, Quốc Chính cũng chỉ gật đầu với chứ nửa lời.

 

Anh cũng là vì vợ quấy nhiễu đến sợ , dám kết giao thiết với ai, hễ hai vợ chồng cãi là cô chạy đến nhà quen tìm phân xử, náo loạn cả một đêm.

 

Bạn bè Quốc Chính quen từ nhỏ đến lớn đều quấy phá đến mức chạy sạch, giờ dứt khoát kết bạn mới nữa, hằng ngày kiếm xong điểm công tác là về nhà trùm đầu ngủ kỹ.

 

 

Loading...