“Hương thơm lan tỏa trong miệng Đỗ Văn Văn, suýt nữa khiến cô thốt lên từ “ngon".
Để đắc tội với Uông Kiến Khấu, cô cố nhịn xuống.”
Tô Thừa Đường xong việc, mệt.
Nghỉ ngơi trong nhà tạm một lát, cùng thím Tần về nhà.
Trong nhà, Tiểu Quân và Mao Đậu đang học bài.
Tô Thừa Đường quần áo, bày bàn đặt giường sưởi, lật xem sách giáo khoa Vương thanh niên trí thức cho.
Cô ký ức cao trung của nguyên chủ, trình độ thạc sĩ của bản , xem đơn giản một chút, liền vẫn chút nắm chắc.
Nếu ngay cả giáo viên xóa mù chữ cũng thi đỗ, cô cũng đừng sống nữa.
Bầu trời ngoài cửa sổ hiện lên ráng mây màu tím, mặt trời đỏ rực từ từ lặn xuống.
Tô Thừa Đường ngáp một cái, mùa đông ngày ngắn, ở nông thôn, trời tối là chuẩn ngủ.
Cô xuống đất định xách bình nước nóng rót chút nước ấm ngâm chân, mùa đông tay chân lạnh buốt, ngâm cho ấm thì cả đêm đều lạnh.
Tô Thừa Đường đang rót nước sôi chậu, nhịn suy nghĩ, cô là c-ơ th-ể trẻ tuổi, mùa đông thế lạnh đến chịu nổi.
Cha bệnh đau chân kinh niên áo bông đang ở nơi giam giữ thì đây.
Nghĩ đến đây, cô ngẩn .
Ngoài nhà gọi cô mấy tiếng liền, cô đều thấy, vẫn là Tiểu Quân đáp một tiếng.
“Ai thế?"
Tô Thừa Đường phản ứng , khoác áo bông ngoài.
Sau khi trong nhà đều về, cổng lớn sẽ khóa .
Tô Thừa Đường cổng lớn, thế mà thấy tiếng của Triệu Chí Hòa.
“Anh Triệu?
Là ạ?"
Triệu Chí Hòa ở ngoài:
“Là , em mở cửa mau."
Tiểu Quân cầm chìa khóa chạy , lạnh đến run cầm cập :
“Chị dâu, quen ạ?"
Tô Thừa Đường :
“Đây là một khác ở thành phố, luôn giúp đỡ nhà chúng ."
Chỉ là Tô Thừa Đường xảy chuyện gì, khiến Triệu Chí Hòa gấp gáp như , giờ còn qua tìm cô.
Tô Thừa Đường mở cửa, Triệu Chí Hòa gấp gáp :
“Anh cả em đang ở nông trường Du Thụ, lãnh đạo bên đó đột nhiên nới lỏng, bảo em gặp thì tranh thủ gặp một .
Vài ngày nữa qua Tết, cả em sẽ điều đến nông trường khác lao động cải tạo, cũng các em còn cơ hội gặp nữa ."
“Thật ạ?!"
Tô Thừa Đường nhớ đến lúc Tô Phùng Ý từ nhà, còn tìm nơi tiện chạy quan hệ để giam giữ, chẳng lẽ quan hệ của cuối cùng cũng thông ?
Tô Thừa Đường :
“Anh đợi em, em tới ngay."
Triệu Chí Hòa :
“Đừng quên mang theo áo bông, trời lạnh thế , dù là cả em cũng chắc chịu đựng ."
Bước chân chạy trong phòng Tô Thừa Đường khựng , cô tức giận :
“Không chỉ áo của cả em, mà cả áo bông của cha em cũng lấy ."
Triệu Chí Hòa :
“Vậy em gì mang nấy, nhanh lên, bây giờ lúc chần chừ.
Đợi trông coi tan thì chúng cơ hội nữa."
Tô Thừa Đường gật đầu, chạy nhanh về phòng xỏ giày bông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-gia-cho-em-chong-o-thap-nien-70-xuyen-sach/chuong-109.html.]
Khoác áo bông, nghĩ một chút cởi , dùng dây buộc , tự mượn áo bông của Tiểu Quân mặc.
Cô chạy đến phòng Lưu Yến Xuân, cấp bách :
“Mẹ, áo bông cũ của thể cho con ?
Còn cả của cha nữa, đầu con cái mới cho hai ."
Lưu Yến Xuân thấy tiếng chuyện bên ngoài, hai lời, lấy bộ áo bông mới Tô Thừa Đường cho bà đưa .
Bên ngoài Triệu Chí Hòa đột nhiên hét lên:
“Tốt nhất đừng lấy cái mới, sợ đưa qua đó, họ mặc ."
Hoắc Trung Hán cũng dậy, lấy bộ áo bông cũ treo tường và quần bông ép , cuộn , dùng đai quần buộc đưa cho Tô Thừa Đường.
Lưu Yến Xuân cũng vội vã lấy áo bông quần bông cũ đưa cho Tô Thừa Đường.
Trước khi Tô Thừa Đường cửa, Lưu Yến Xuân gọi cô , nhét túi một nắm tiền Đại Đoàn Kết, vỗ vai cô :
“Đứa trẻ ngoan, mau , đừng để cả con đợi ."
Tô Thừa Đường nghẹn ngào :
“Vâng ạ."
Khi Tô Thừa Đường mặt cả, cả đều ngây dại.
Một là gặp mặt quá đột ngột, cả vẫn đang mặc bộ áo bông cô đích .
Hai là xe mô tô Triệu Chí Hòa lái, thổi bay cả đầu óc cô lạnh buốt.
Tô Phùng Ý thấy mặt Tô Thừa Đường trắng bệch, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, sợ đến phát hoảng.
Dù cũng theo trình tự hỏi thăm một tiếng, hai lời là ?
Anh gặp Tô Thừa Đường trong phòng giam đội dân binh nông trường Du Thụ, trong ngoài đều giám sát, một lời tiện .
Anh lau nước mắt cho em gái, giơ tay lên, dân binh trông coi quát mắng:
“Không tiếp xúc!"
Tô Phùng Ý còn cách nào, đành hạ tay xuống.
Tô Thừa Đường nghẹn ngào :
“Quần áo đến tay ạ?"
“Một chiến sĩ mang đến."
Mấy ngày chính là lúc trời lạnh thấu xương, Tô Phùng Ý định dùng túi phân bón áo khoác bên trong nhồi chút rơm rạ.
Tuy đáng thương, nhưng những trông coi khác đều như thế cả.
Anh còn tìm giúp trộm túi phân bón đấy.
Đột nhiên một chiến sĩ đến, mang áo bông quần bông đến mặt , mặc .
Tô Phùng Ý lấy hết can đảm hỏi là ai cho, đối phương bảo là thủ trưởng sắp xếp, .
Tô Phùng Ý lo lắng cho cha , chấp nhận, mượn cơ hội ở đây, bảo chuyển giao cho cha .
Không ngờ đối phương quần áo là từ chỗ cha truyền qua, hai cụ mặc áo bông quần bông mới .
Tô Thừa Đường chỉ là lính mang đến, đoán là ai.
Một bên cảm thấy thể tin nổi, chiếc áo ghi-lê siêu mỏng cô cho tuyệt đối thể khiến chuyện cảm động trời đất.
Một bên cảm thấy chỉ thể là , thể thứ hai mặc quân phục thể giúp cô.
Cô cũng quen thứ hai mặc quân phục.
“Đừng nữa."
Tô Phùng Ý :
“Lau mặt , đợi lát nữa về thổi gió mặt sẽ nẻ đấy."
Giọt lệ Tô Thừa Đường bắt đầu rơi xuống.
Anh cả vốn nho nhã cũng chịu khổ thế nào, ít nhất g-ầy hai mươi cân, gò má lõm xuống, sắc mặt cũng .
Thế mà sang lo lắng cho cô.