Tái Giá Cho Em Chồng Ở Thập Niên 70 [Xuyên Sách] - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:21:10
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dương Như hài lòng :

 

“Đi bộ thôi cũng toát mồ hôi, ơ, hai, cái gì?

 

Là thật sự toát mồ hôi đấy, tin em cởi cho xem."

 

Hoắc Thu Sơn Tô Thừa Đường chọc , dường như thể tưởng tượng nụ âm dương quái khí của cô mặt .

 

Tô Thừa Đường về đến nhà, Hoắc Thu Sơn .

 

Tiểu Quân ánh mắt Tô Thừa Đường thôi.

 

Lưu Yến Xuân rán cơm cháy cho Mao Đậu, đang xúc mạnh, nhân lúc Tô Thừa Đường chú ý, rắc một nắm đường trắng lên.

 

Mao Đậu ôm cơm cháy chui phòng, Tô Thừa Đường bắt quả tang:

 

“Mẹ, hôm nay đừng cho nó ăn kẹo lạc nữa ạ."

 

“Được."

 

Lưu Yến Xuân cháu đích tôn một cái, hai bà cháu đều là vẻ mặt tội nghiệp.

 

Mao Đậu tự leo lên giường, phát hiện “núi nhỏ" thấy , hỏi:

 

“Cô út, áo chị dâu ?"

 

Tiểu Quân :

 

“Cháu cũng quản việc ghê, chú hai cháu lấy ."

 

Tô Thừa Đường vén rèm cửa, ngậm một miếng cơm cháy :

 

“Anh lấy gì?"

 

“Không với em ạ."

 

Tiểu Quân đặc biệt :

 

, hai còn mang cá khô về cho chị đấy.

 

Mẹ bảo chị lẩm bẩm, dùng cá khô ngâm cơm ăn, chị xem, giờ ."

 

Tiểu Quân tuyệt đối dám mang về hai gói cá khô, ông hai dở lấy mất một gói.

 

Cô cảm thấy giữa chị dâu và hai một kiểu khắc khẩu vi diệu.

 

Lưu Yến Xuân đói, ngâm cơm cháy nước, bưng bát phòng, thắc mắc :

 

“Không mang sang hai gói ?

 

Mẹ rõ ràng thấy mà."

 

Tô Thừa Đường đảo mắt quanh đầu giường, thấy chiếc ghi-lê cô ... tháo mất một ít thấy :

 

“Cái đó khâu lấy ?"

 

Tiểu Quân :

 

“À... .

 

Lúc vội , em khâu qua loa hai mũi."

 

Tô Thừa Đường nhạy bén về phía bệ cửa sổ, đế giày mới động .

 

“Em với ?"

 

Tô Thừa Đường đương nhiên là hỏi Tiểu Quân.

 

Tiểu Quân c.ắ.n một miếng cơm cháy đường của Mao Đậu, nhai nhai ánh mắt của chị dâu, chậm rãi nhai nữa.

 

“Nói, ."

 

Lưu Yến Xuân cùng Mao Đậu sát mép giường ăn cơm cháy hỏi:

 

“Nói gì?"

 

Tô Thừa Đường giả vờ tùy ý :

 

“Áo ghi-lê bông cho hai, con thấy dày quá, lấy bớt chút bông quên khâu .

 

Là Tiểu Quân giúp con khâu ạ."

 

“Cái gì mà giúp với chả giúp, để nó tự khâu."

 

Lưu Yến Xuân thản nhiên :

 

“Mẹ bảo , nó suốt ngày rèn luyện, dùng đến loại dày dặn , đừng cho nó nữa, quân đội đều phát."

 

“Vâng, con cứ nghĩ nhà con đều hết... cho nữa."

 

Tô Thừa Đường suy tính cá khô thiếu mất một gói, tám phần mười là cô lấy bông đế giày nên dỗi.

 

Chỉ vì cái tính nhỏ mọn , cô cũng nữa.

 

Hơn nữa còn lấy áo bông cô cho cha , đúng là tức ch-ết .

 

Ngoài sân, thím Tần gọi Lưu Yến Xuân qua tường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tai-gia-cho-em-chong-o-thap-nien-70-xuyen-sach/chuong-107.html.]

 

Tô Thừa Đường vốn đang ở sân, hỏi:

 

“Sao thế ạ, thím?"

 

Thím Tần :

 

“Người cơm bếp tập thể của đại đội ốm , cơm .

 

Chú cháu bảo thím qua giúp một tay.

 

Một thím cũng nổi, nghĩ để cháu qua giúp một chút, ba công điểm đấy."

 

Tô Thừa Đường :

 

“Vậy con cùng thím ạ, đừng để con qua nữa, hiếm khi bà nghỉ một ngày."

 

Thím Tần :

 

“Vẫn là cháu nhất.

 

Vậy cháu mặc áo bông , thím đợi cháu ở cổng."

 

Tô Thừa Đường đồng ý.

 

Vào nhà, Tô Thừa Đường với Lưu Yến Xuân, Lưu Yến Xuân :

 

“Vậy thì khổ cháu .

 

Tối đàn ông về, nấu cháo ngô cho họ, cháu cần bận tâm nữa."

 

“Vâng."

 

Đây là đầu tiên Tô Thừa Đường đến bếp ăn đại đội.

 

Ngay cạnh sân đ-ập lúa bỏ hoang, cách điểm thanh niên trí thức xa.

 

Vốn là từ đường của nhà địa chủ, bốn phía dỡ bỏ, chỉ để một căn nhà tạm và một cái giếng.

 

“Chỉ hai cái bếp lò, hai mỗi một cái."

 

Thím Tần dẫn Tô Thừa Đường trong nhà, chỉ những loại đậu hỗn hợp đựng trong thùng gỗ đất :

 

“Chỉ cơm đậu thôi, đơn giản."

 

Tô Thừa Đường xổm xuống dùng tay gạt đống đậu, bên trong đậu đỏ, đậu ván, đậu tương, đậu đen, đậu ngự, tròn, bầu d.ụ.c, dẹt, dài đủ hình thù, còn lẫn cả lúa mạch và kiều mạch.

 

“Đun nước sôi cho nấu, chín là ."

 

Thím Tần thường xuyên qua đây cơm đậu, , bắt đầu múc nước nồi lớn.

 

Tô Thừa Đường thật sự cơm bếp tập thể ăn đơn giản như , hơn nữa thật sợ khó tiêu đầy bụng ?

 

Tô Thừa Đường :

 

“Thanh niên trí thức đều ăn cái ạ?"

 

Thím Tần :

 

, họ “ôn nghèo nhớ khổ".

 

Thực cơm bếp tập thể nhà cũng thường xuyên ăn cơm đậu, bình thường cũng thể luộc ngô, khoai lang, bí đỏ gì đó.

 

Không thì ăn mãi cái đau dày."

 

Tô Thừa Đường mím môi nữa, chả trách thanh niên trí thức Vương và thanh niên trí thức Chu đến nhà cô, cô giữ họ ăn cơm, họ chút do dự đồng ý ngay, chẳng hề từ chối.

 

Nếu ngày nào cũng ăn thứ , cô chắc chắn cũng chạy sang nhà khác chực cơm.

 

Hiện tại vẫn còn thời gian, Tô Thừa Đường lấy nước ngâm đống đậu , ngâm đậu thì nấu thế nào đậu cũng cứng.

 

Thím Tần Tô Thừa Đường nấu ăn giỏi, dứt khoát phụ giúp cho Tô Thừa Đường, tiện thể học xem cơm đậu thế nào cho ngon.

 

“Đậu đừng cho tất một lượt, nhiều nhất cho nửa nồi thôi."

 

Tô Thừa Đường nâng thùng nước đổ nồi sắt, áng chừng gần , đặt thùng xuống :

 

“Cơm đậu cứng là do thời gian ngâm quá ngắn.

 

Để hương vị ngon hơn, nhất trong đó nên cho thêm chút gạo tẻ."

 

“Lương thực mới , gạo cũ thì ."

 

Thím Tần lật trong bao tải ở cửa nửa túi gạo cũ, giũ giũ :

 

“Gạo cũng ngon, dinh dưỡng, ăn xong đói."

 

“Gạo cũ thì thế đấy, cơm nấu ngả vàng, là chẳng cảm giác thèm ăn."

 

Tô Thừa Đường :

 

gạo tẻ thể kích thích hương thơm của đậu, chỉ cần cho một ít thôi."

 

Đồ đạc ở bếp ăn đại đội nhiều, cơ bản ba năm ngày tìm cán bộ thôn cấp lương thực.

 

Nếu lấy nhiều một lượt, sợ trộm mất.

 

 

Loading...