TA XUYÊN THÀNH TỲ NỮ CỦA HẮN - Chương 3.

Cập nhật lúc: 2026-02-08 03:25:50
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vài phút , Thẩm Uẩn bưng về một chậu nước. Cái bộ dạng vụng về, lảo đảo của trông giống cái quảng cáo "Rửa chân cho " mà từng xem TV ngày .

Hắn xổm xuống, đặt chậu nước ngay mặt . Thấy chút do dự đưa tay định chạm chân , cũng chẳng hề chần chừ mà tặng luôn cho một cước.

Hắn đạp ngã nhào đất.

Trong thoáng chốc, cả hai chúng đều ngây ...

Ta ngờ thực sự đạp ngã đại thiếu gia. Còn thì hiểu tại rõ ràng là yêu cầu rửa chân, theo đột nhiên nổi trận lôi đình.

Đến khi kịp phản ứng thì bò dậy từ đất. Hắn ngập ngừng , chậm chạp đưa tay , dường như vẫn giúp rửa chân.

Ta kinh hãi rụt chân , năng cũng còn lưu loát: "Không... cần !"

Không cần thử thách thêm nữa. Thẩm Uẩn thực sự ngốc . Nếu là giả ngu, cú đạp nãy đủ để lộ nguyên hình. Vậy mà khi đá văng, vẫn giữ cái bộ mặt đáng thương, đầy vẻ ủy khuất .

Một kẻ kiêu ngạo, hống hách như Thẩm Uẩn, tuyệt đối bao giờ chịu hạ yếu đuối như thế khi nhục mạ. Thế nên, Thẩm Uẩn khờ thật .

"Tỷ tỷ rửa nữa ?"

"Chân tỷ tỷ bẩn lắm, để tự tỷ . Ngươi đừng quỳ đất nữa, lên ."

Hắn lời dậy, chẳng hề khách sáo mà xuống ngay cạnh . Ta đầu , hỏi: "Ngươi là ai ?"

"Ta chỉ tên Thẩm Uẩn, những chuyện khác đều ."

"Vậy ngươi hôm qua ?"

"Không nhớ rõ, lúc tỉnh , chỉ thấy tỷ thôi."

Ta sững , cứ ngỡ đang lời đường mật gì đó: "Ngươi quen ?"

Hắn gật đầu: "Ta mà, tỷ là tỷ tỷ của ."

Tỷ cái đầu ngươi . Ta rõ ràng là đứa tỳ nữ đen đủi ngươi đe dọa lấy đầu mấy hôm đây !

"Còn những khác thì ? Ngươi còn nhớ nhà ?"

Hắn lắc đầu: "Đều nhớ nữa."

Ta hỏi: "Trên ngươi bạc ?"

Hắn lắc đầu.

Ta c.h.ử.i thầm: "Đồ vô tích sự."

Hắn , dường như hiểu hai chữ đó nghĩa là gì. Ta buồn phiền nhíu mày, bất chợt thoáng thấy những sợi chỉ vàng y phục của . Sau hai ngày lăn lộn, những sợi chỉ vàng nhuốm bụi xám xịt, còn rực rỡ như lúc đầu, nhưng dù đây vẫn là vàng thật mà!

Ta túm lấy ống tay áo , tập trung nghiên cứu những sợi chỉ vàng đó, nên chú ý đến vẻ tự nhiên thoáng qua trong mắt . Ta tiện tay cầm lấy cây kéo bên cạnh, sợ đến mức vội vàng rụt tay .

Ta ngẩn , nhớ giờ chỉ trí tuệ của một đứa trẻ, bèn nhẹ giọng dỗ dành: "Tỷ tỷ hại ngươi , chỉ lấy mấy sợi chỉ vàng áo ngươi thôi."

Thẩm Uẩn nửa hiểu nửa gật đầu, đó chủ động đưa ống tay áo đến mặt . Ta hướng về phía ngọn đèn dầu, tỉ mẩn cắt những sợi chỉ vàng đó xuống. Khi thu dọn xong xuôi, Thẩm Uẩn gật gù, sắp ngủ . Nhìn bộ quần áo cắt cho rách mướp, cũng chút đành lòng: "Hay là ngươi ngủ một lát ?"

Ta dứt lời, lăn ngay sập của . Ta đẩy : "Không bảo ngươi ngủ ở đây."

Hắn nhắm nghiền mắt nhúc nhích, dường như thực sự mệt lử. Ta đưa tay thăm dò thở, xác định còn sống, trong một khoảnh khắc bỗng thấy thất vọng vô cùng...

Ta mấy sợi chỉ vàng trong tay. Đang lúc loạn lạc, thứ gì trong tay thì nên đổi hết , ai ngày mai còn mạng để hưởng thụ ? Thế là, giấu mấy sợi chỉ vàng sát đến tiệm cầm đồ.

Lúc rời khỏi tiệm cầm đồ, trời tối mịt. Nơi ở là vùng ngoại ô hẻo lánh, lúc một con đường mòn tối đen, tim đập thình thịch liên hồi. Ta giữ khư khư túi bạc đổi trong lớp áo.

Ánh trăng lạnh lẽo như băng. Không do tâm lý , cứ cảm thấy đằng xa đang bám theo . Ta kìm mà rảo bước nhanh hơn, nhưng tiếng bước chân phía cũng càng lúc càng gần.

Cuối cùng, gần như là chạy bán sống bán c.h.ế.t, trái tim nhảy vọt khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Mắt thấy sắp về đến nhà, nhưng càng vội càng hỏng việc, chú ý đến hòn đá chân nên vấp ngã nhào. Ta hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, phá tan bầu khí tĩnh mịch quỷ quái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-xuyen-thanh-ty-nu-cua-han/chuong-3.html.]

Ta đất vài giây, nhanh ch.óng đầu thì phát hiện chẳng ai ở phía cả. Tiếng bước chân nãy dường như chỉ là do tưởng tượng mà thôi. Ta thở phào nhẹ nhõm, định bò dậy thì thấy mắt xuất hiện một bóng .

Người đó cao, trong bóng tối đen ngòm, chẳng khác gì mấy tên sát nhân cuồng tín TV. Ta hét lên kinh hoàng. Trong lúc sợ đến mức lùi liên tục, đó tiến gần , : "Tỷ tỷ?"

Mẹ kiếp. Hóa là cái tên ngốc Thẩm Uẩn . Ta ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đập loạn, mắng xối xả: "Không cất tiếng gọi sớm một chút !"

Hắn gần , ủy khuất : "Ta đó là tỷ tỷ mà."

Hắn đỡ dậy, thấy vẫn còn sợ hãi ôm n.g.ự.c, hỏi , tim khỏe . Thấy tay định đưa lên chạm n.g.ự.c , "chát" một phát đ.á.n.h văng tay , lườm một cái: "Sao ngươi ở đây?" Không đang ngủ ?

Hắn dìu lấy : "Tỉnh dậy thấy tỷ tỷ... sợ, nên ngoài tìm."

là đồ ngốc: "Sợ cái gì?"

"Sợ tỷ tỷ biến mất." Hắn khẽ .

Ta ngẩn , khẽ hừ lạnh một tiếng: "Ngươi sợ biến mất thì ai hầu hạ ngươi chứ gì?"

"Không , thể hầu hạ tỷ tỷ mà." Hắn cuống quýt biện minh.

Ta nhạt hai tiếng: "Không cần." Hắn gây thêm rắc rối cho tạ ơn trời đất lắm .

đúng là những chuyện nên ...

Đến nửa đêm, đang trong giấc nồng thì thấy tiếng rên hừ hừ của , mơ màng tỉnh dậy, xuống sàn nhà. Hắn ngủ ngay gầm giường của . Không khắt khe với , mà là do vấn đề. Ta rõ ràng trải giường chiếu đàng hoàng cho , nhất quyết chịu , cứ bám lấy . Sau thứ tám đuổi xuống giường, mới thỏa hiệp, ngủ đất để ở gần hơn.

Chỉ cần leo lên giường, ý kiến gì. giờ là chuyện gì đây?

Ta thắp đèn lên, thấy ngủ yên giấc, gương mặt hồng rực một cách bất thường. Ta đưa tay sờ trán , quả nhiên, nóng hầm hập. ... là vô dụng, cái đầu còn chữa xong, giờ còn phát sốt.

Ta vỗ vỗ , bảo dậy uống chút nước. Hắn hé mắt , lúc mới thấy ánh mắt đờ đẫn vì sốt cao. Có lẽ do tối qua ngủ ngoài đường nên khí lạnh ngấm .

Ta dám trì hoãn thêm, vội vàng bật dậy, sang nhà chị góa phụ hàng xóm mượn một chiếc xe đẩy, cùng chị khiêng Thẩm Uẩn lên xe. Nhà chị góa phụ còn ba đứa nhỏ cần chăm sóc, nên chỉ thể một đẩy kẻ đang phát sốt là Thẩm Uẩn tìm thầy t.h.u.ố.c.

Trời mờ sáng nhưng mặt trời vẫn ló rạng, chân trời phía xa nhuốm một màu xanh xám, khí lạnh lẽo thấu xương. Con đường tìm thầy t.h.u.ố.c chẳng hề dễ , gập ghềnh đầy những sỏi đá cản lối. Thẩm Uẩn thật sự nhẹ chút nào, dù dùng loại xe đẩy trợ lực nhưng chẳng bao xa, mệt đến mức mồ hôi đầm đìa.

Một cơn gió lạnh lướt qua khiến run cầm cập, thậm chí còn nhịn mà hắt liên tục. Ngủ đủ giấc, bụng đói meo, thời tiết khắc nghiệt, sự kiên nhẫn của dần mài mòn sạch sành sanh. Ta chẳng còn tinh thần gì cả, chỉ dựa một luồng khí hận mà cố gượng dậy.

Đến khi gần như chạm tới giới hạn chịu đựng của cơ thể thì chúng mới nửa quãng đường. Đột nhiên, bánh xe vấp một hòn đá cứng, xe nghiêng ngả, Thẩm Uẩn đang xe thuận đà trượt xuống, cả mềm nhũn ngã lăn đất.

Ta nhắm nghiền mắt, cảm thấy sợi dây thần kinh đang chống đỡ đột ngột đứt phựt. Ta cũng bệt xuống đất, Thẩm Uẩn với gương mặt đỏ gay vì sốt, trong lòng ngổn ngang bao cảm xúc.

Nếu lo cho bản thì giúp một tay cũng , dù gì cũng là một mạng . Thế nhưng hiện tại, đúng là "ốc mang nổi ốc". Đường còn xa thế , cũng chẳng còn chút sức lực nào nữa, cứ đà chính cũng sẽ ngất xỉu giữa đường mất thôi.

Nhìn bộ dạng nửa sống nửa c.h.ế.t của Thẩm Uẩn, nhớ điệu bộ hống hách trác táng của , chợt cảm thấy chẳng việc gì dốc hết tâm can vì một kẻ từng nhiều đe dọa . , nghĩa vụ cứu . Sống c.h.ế.t , phú quý tại trời. Hắn lẽ c.h.ế.t trong trận hỏa hoạn đó , cứu những hai . Lần thứ ba , quyền chọn cứu.

Chỉ cần dậy, coi như thấy gì, về chui chăn ấm ngủ một giấc thật ngon, sẽ chẳng còn những rắc rối tên nào nữa. Tuy còn là mối đe dọa đối với , nhưng vẫn là một "cục nợ", biến thành kẻ ngốc thì ngày nào cũng hầu hạ . Chỉ cần lên bước về, sẽ cần hầu hạ nữa, thể chấm dứt cái kiếp nô tỳ vạn ác .

Ta run rẩy dậy, cuối lưng, chậm rãi bước ngược trở . Trời sáng hơn một chút, phía chân trời thậm chí xuất hiện một tia sáng, nhưng gió vẫn lạnh như , cứa mặt như d.a.o cắt.

Bất chợt, gió mang theo một tiếng thì thầm lọt tai .

"Tỷ tỷ..."

Ta khựng , âm thanh vang lên nữa.

"Tỷ tỷ..."

Là Thẩm Uẩn đang gọi . Tim hẫng một nhịp. Cái lương tâm mà vất vả thuyết phục cho nó biến một lát, giờ đây bắt đầu trỗi dậy.

Ta cất bước, thậm chí còn tăng tốc để rời nhanh hơn, nhưng giọng yếu ớt của Thẩm Uẩn cứ vang vọng rõ mồn một bên tai . Hắn gọi thêm một tiếng: "Tỷ tỷ..." Tiếng gọi thều thào, thở dường như sắp đứt quãng.

Ta tiếp nữa, chôn chân tại chỗ. Ta tức điên lên , bước tới , nhưng đôi chân cứ như buộc c.h.ặ.t, nhấc lên nổi. Ta thậm chí còn cảm thấy lương tâm đang tỏa ánh sáng rực rỡ giữa bầu gian u tối .

Sau nghĩ , thực nếu lúc đó đủ nhẫn tâm đầu , thì lẽ cuối cùng nhận lấy cái kết cục bi t.h.ả.m như .

Loading...