Chỉ là tiểu cô nương mặc một bộ y phục màu đỏ trơn, bàn tay trắng nõn và chiếc cổ trắng ngần lộ lớp vải đỏ. Trong mắt , dần dần biến thành một cây cải trắng non mơn mởn vô cùng hấp dẫn, còn gói kỹ bằng lụa đỏ nhất đưa đến tận đĩa của , để lấp đầy bụng đói.
Yết hầu khẽ trượt xuống, cúi đầu che cảm xúc nào đó đang dần đổi trong mắt.
"Lần , ngươi còn lời gì ?" Giọng trầm thấp vang lên.
Mai Ấu Thư vô cùng hổ, chỉ cúi đầu xuống, dám biện minh thêm nửa lời cho .
Tuy nhiên, Quân Sở Cẩn chỉ lạnh lùng nàng một lát, cất bước bỏ .
Mai Ấu Thư đang hiểu, cũng dám hỏi .
Lúc một bà ma ma già phòng với nàng: "Cô nương, nô tỳ giúp tháo trâm cài tóc."
Mai Ấu Thư lập tức theo bà đến gương tháo hết trâm cài đầu, đối phương dẫn tắm rửa một bộ quần áo rộng rãi. Đợi nàng trở phòng ngủ thì vẫn thấy Quân Sở Cẩn .
Tiểu cô nương trong lòng yên, chút sợ hãi, nghĩ rằng chỉ cần ngủ thì sẽ gì nữa, thế là chui chăn mềm, đang định nhắm mắt ngủ.
đúng lúc , mép giường đột nhiên lún xuống, nàng mở mắt thì thấy Quân Sở Cẩn đang lạnh lùng .
"Ngươi ngủ ?" Lông mày nhíu .
Lúc tiểu cô nương mới nhớ là ngủ chung hai , nên nhích trong một chút, còn vén chăn lên một góc nhỏ, nhỏ giọng với : "Chúng cùng ngủ..."
Sắc mặt Quân Sở Cẩn dịu , nhấc chân lên giường xuống bên cạnh nàng, cũng coi như là tự rộng lượng cho tiểu cô nương chút mặt mũi.
Sau đó...
Sau đó tiểu cô nương xuống.
Mặt lập tức đen .
Hắn nhiều dung túng cho trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t của nàng, nhưng nghĩa là nào chiêu cũng tác dụng với .
Sự nhẫn nại của như nàng nghĩ ...
Hắn đang định hành động gì đó thì tiểu cô nương đột nhiên lấy một chiếc khăn tay trắng như tuyết từ chiếc hộp gối, căng thẳng với : "Vừa ma ma dặn dò , là tối nay dùng đến..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-97.html.]
Quân Sở Cẩn lập tức lạnh mặt : "Vậy ngươi thế nào chứ?"
Mai Ấu Thư thấy những chủ động mà còn hỏi , dù ngốc đến cũng nhịn đỏ bừng mặt.
Thế là sự mong đợi của Quân Sở Cẩn, tiểu cô nương e thẹn đưa chân phía ...
Hắn nhíu mày, tuy chút hài lòng với sự khởi đầu , nhưng vẫn đưa tay nắm lấy chân của tiểu cô nương.
Chân của tiểu cô nương thon nhỏ, xoa nắn, ánh mắt cũng dần trở nên sâu thẳm.
Tiểu cô nương hổ mặt dám , cho đến khi dường như sờ đủ, nhịn cúi sát bàn chân ngọc của tiểu cô nương, ma xui quỷ khiến hôn lên mu bàn chân nàng.
Mai Ấu Thư thấy "Á" một tiếng, mới khiến hồn.
Hắn dáng vẻ yêu kiều của tiểu cô nương, cũng để ý đến những thứ bề ngoài nữa, lập tức nghiêng qua hôn nàng, nàng đưa tay cản .
Mai Ấu Thư ấm ức .
"Sao ?" Hắn khàn giọng hỏi.
Tiểu cô nương do dự , : "Ngài mới hôn chân ..."
Nàng dường như sợ hiểu, rụt rè thêm: "Bẩn..."
Quân Sở Cẩn sắc mặt lập tức trầm xuống.
Mai Ấu Thư do dự sai gì , chỉ thấy ánh mắt càng thêm lạnh lẽo.
Tuy nhiên, nhanh, vén chăn bước ngoài.
Tiểu cô nương cuối cùng cũng nhận mức độ nghiêm trọng của việc sai.
Nàng chọc giận tân lang chạy mất !
Vai nàng khẽ run lên, ấm ức nghĩ, chân vốn dĩ bẩn, nàng bảo hôn chân , hôn chân xong còn hôn miệng nàng, chẳng là nàng tự hôn chân .