Tay chặn mất một bên lối thoát của nàng, cả đổ về phía , khiến bóng một nữa bao trùm lấy nàng.
Mai Ấu Thư cố gắng ép sát cánh cửa, với ánh mắt đầy sợ hãi.
"Nơi , nữ nhân bình thường sẽ bao giờ đặt chân đến..."
Hắn , gương mặt lạnh lùng như ngọc của hiện rõ mồn một trong mắt Mai Ấu Thư.
Từ đến nay, nàng từng ở gần bất kỳ nam nhân nào đến thế, nhất thời nên lời.
"Ngươi , chính ngươi năm bảy lượt tự xuất hiện mặt ..."
Trên gương mặt , hiện lên vẻ khinh miệt mà tiểu cô nương thấy trong gặp đầu tiên.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tiểu cô nương đột nhiên một ý tứ khác từ vẻ mặt của .
"Ta... ." Mai Ấu Thư đột nhiên nhỏ.
Nàng cất lời, những lời và hành động còn của đều lập tức dừng .
"Ngươi gì?"
Mai Ấu Thư ngẩng đầu , căng thẳng đến nỗi năng đứt quãng: "Trước đây là , nhất định sẽ xuất hiện mặt ngài nữa. Ta... thấy ngài, cũng sẽ để ngài thấy , chắc chắn... chắc chắn sẽ ngài tức giận nữa ."
Rõ ràng, trong mắt nàng, Quân Sở Cẩn tuy cũng là một nam nhân trẻ tuổi, nhưng khác với Tiết Thận Văn ở bên ngoài.
Nàng với ánh mắt của một đứa trẻ các bậc chú bác, trưởng bối. Dù bản gì sai, nhưng nếu khiến bề vui, nàng cũng sẽ tự nhận về .
Chẳng hiểu , Mai Ấu Thư bỗng cảm thấy nhiệt độ trong phòng dường như lạnh vài phần.
Thấy sắc mặt ngày càng tệ , nàng cố nén nỗi sợ, nhỏ: "Lần ngài liên tục cảnh cáo . Do đầu óc chậm tiêu, mãi hiểu . Hôm nay mạo phạm ngài, xin ngài tha cho , dám tái phạm nữa ."
Mọi ngày, những xung quanh đều dùng kính ngữ với , Quân Sở Cẩn bao giờ cảm thấy gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-54.html.]
Bởi vì phận của ở đó, đó là chuyện hiển nhiên.
Thế nhưng hôm nay, tiểu cô nương luôn miệng gọi "ngài", sắc mặt càng lúc càng sa sầm.
"Người bên ngoài hình như còn ở đó nữa . Ta... ngay đây, phiền ngài nữa." Nàng cẩn thận xoay trong vòng vây của , đẩy cửa .
Khoảng mặt lập tức trống trải.
Tiểu cô nương ở cửa ngó xung quanh. Thấy vẫn đó với ánh mắt càng lúc càng khó chịu, tiểu cô nương rụt rè cúi chào một cái, cũng dám thêm gì, vội vàng về phía cầu thang, biến mất khỏi tòa lầu như thể đang chạy trốn.
Quân Sở Cẩn lặng tại chỗ, cả như chìm trong bóng tối âm u.
Hai tay chắp lưng, nhưng nắm đ.ấ.m từ từ siết c.h.ặ.t.
Người thường quá tam ba bận, mà đối phương hết đến khác cố tình rơi tay .
Hắn vốn định trừng phạt nàng, nhưng hôm nay chính nàng chủ động nhận , khiến khó thể danh chính ngôn thuận mà gây khó dễ cho nàng nữa.
Chẳng lẽ nàng tâm cơ đến mức đùa bỡn bất kỳ nam nhân nào trong lòng bàn tay ?
Hắn chợt nghĩ đến những nam nhân mà nàng lén lút gặp gỡ...
Vô vàn dòng suy nghĩ hỗn độn trong lòng Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng lắng dịu.
Thế nhưng...
Nếu tiểu cô nương giữ lời, nhất định sẽ... tha cho nàng.
Tạm thời nhắc đến chuyện đó Tiết Thận Văn .
Đến khi Mai Ấu Thư trở về, Mai Niên Cẩm thấy đôi mắt đỏ hoe của nàng, sắc mặt lập tức lạnh .
"Chẳng lẽ... là nàng bắt nạt ?" Giọng vài phần khó tin. Rõ ràng trong lòng , phẩm hạnh của Tiết Bình Dao định sẵn, nên mấy tin chuyện như xảy .