Nam t.ử đang bình tĩnh bỗng sặc miếng bánh ngọt trong miệng, nghẹn nơi cổ họng, nuốt xuống mà phun cũng chẳng .
Ngay lúc tưởng sắp nghẹn c.h.ế.t đến nơi, một bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đưa đến một chén .
Hắn vội vàng uống một , để miếng bánh nghẹn trôi xuống, lúc mới thấy dễ chịu hơn.
Hắn ngẩng mắt lên, thấy tiểu cô nương từ lúc nào bên cạnh .
Đôi mắt nàng trong veo như mắt nai con ngơ ngác, vương chút bụi trần, thấu tận đáy.
"Không ngờ đuổi cả đám nhà , tiểu nha đầu nhà cho suýt nghẹn." Hắn bắt chéo chân, chậm rãi tự rót , uống thêm mấy ngụm.
Mai Ấu Thư , khóe mắt mới để ý thấy đất còn sót vài mảnh sứ vỡ, do phụ vỡ .
"Ta nhớ , nhưng nhớ rõ trông thế nào lắm, cho nên mạo phạm , mong thông cảm." Hắn , nâng chén về phía Mai Ấu Thư, đợi nàng đáp lời, tự uống cạn.
Mai Ấu Thư đang do dự nên về , thì bỗng nhiên lấy từ trong lòng một chiếc vòng ngọc sắc , tiện tay đặt lên bàn. Động tác tự nhiên như thể khách uống xong, tuỳ tiện đặt tiền lên bàn, lười biếng dậy bỏ .
Đợi xa, Bích Phù mới ghé sát , nhỏ giọng : "Người mà kỳ cục , chẳng trách Đại lão gia chẳng ưa nổi đứa con trai duy nhất của . Mấy năm nay trông ngài càng thêm lông bông..."
Mai Ấu Thư gì, chỉ cầm chiếc vòng lên, thất thần.
"Người xem, mấy năm về mà lấy thứ đưa cho qua loa lấy lệ, thật là quá đáng." Bích Phù vẫn còn lẩm bẩm.
Mà trái tim vốn bình lặng của Mai Ấu Thư mơ hồ dâng lên vài phần kinh ngạc.
Sự kinh ngạc giống như trông thấy một con ếch tám chân , vượt ngoài dự liệu của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-27.html.]
Mai Ấu Thư mấy năm qua gì với vị đại ca , nhưng nghĩa là từng tiếp xúc.
Nàng nhớ cùng lướt qua , vô tình rơi vỡ một chiếc vòng ngọc. Hắn chỉ lạnh lùng liếc một cái, sẽ đền cho nàng, vội vã bỏ .
Nếu là vòng ngọc bình thường, Mai Ấu Thư tự nhiên sẽ nhớ lâu đến .
Chiếc vòng ngọc nàng vỡ khi đó một đường vân ngọc đặc biệt, hình dáng tựa như một cành mai trắng đơn độc vươn nghiêng , cực kỳ mắt.
Thật trùng hợp, chiếc vòng ngọc trong tay nàng lúc cũng y hệt như .
Vị đại ca ca thật kỳ lạ, nhớ mặt nàng, nhớ chuyện vỡ vòng tay của nàng.
Đầu tháng Hai, băng tan tuyết chảy, tiết trời ấm áp. Hôm nay Mai phủ gặp ngày thời tiết , sáng sớm, Bích Phù dò hỏi tin tức bên ngoài, vội vã chạy báo cho Mai Ấu Thư.
"Nghe hôm nay còn phận tôn quý hơn nữa đến đấy ạ." Bích Phù vẻ mặt đầy hóng chuyện, chỉ mong Mai Ấu Thư lập tức tò mò hỏi tới để hết.
Mai Ấu Thư trong gương còn hết vẻ ngái ngủ, chỉ "Ồ" một tiếng.
May mà Bích Phù quen với phản ứng của nàng, nên tiếp tục : "Người , Nhị tiểu thư cũng chỉ mới thiết với vị thiên kim nhà Du Cảnh Hầu hồi Tết, vốn chỉ mời Tiết cô nương thôi, ai ngờ vị Thế t.ử Du Cảnh Hầu cũng theo đến."
"Người xem, nhà Hầu tước đều đến tận cửa , Mai phủ chúng chẳng là thơm lây, rồng đến nhà tôm ?" Bích Phù .
Mai Ấu Thư đáp: "Phụ là Thiếu khanh Đại Lý Tự, quan tứ phẩm trong triều."
Bích Phù : "Vậy giống ạ? Mai phủ chúng ngược lên ba đời, cũng chỉ thời tổ phụ của Lão gia là huy hoàng nhất. Ông từng theo hầu Tiên đế, là sủng thần của ngài. Thế nhưng đến đời cha của Lão gia chỉ làng nhàng, nếu Lão gia tự cố gắng, Mai phủ suýt nữa sa sút . Cho đến nay, ngoài Mai phủ chúng vẫn là mang ấn tượng về Mai Lão thái gia thời còn tại thế."