Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 240

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:19:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người tam , còn khó gặp hơn cả phu nhân của thế t.ử Quốc công phủ.

"Tam , giúp đại ca, để đến bên cạnh Vương gia rèn luyện một thời gian, mới nghĩ thông mà chịu về nhà. Muội bây giờ thật khác xưa ." Mai Ấu Doanh .

Mai Ấu Thư đáp: "Đại ca là tự nghĩ thông mới về nhà, liên quan gì đến ."

"Muội cần khiêm tốn nữa." Mai Ấu Doanh xoa bụng, suy nghĩ một lát : "Ta một chuyện nhờ giúp..."

Nàng kể chuyện của Nghiêm T.ử Nhiên, nhưng Mai Ấu Thư vẫn im lặng nàng .

"Ta bây giờ cũng chút giao tình với phu nhân của Trấn Quốc tướng quân, thể cầu xin bà một lời, rõ với tướng quân nhà bà ..."

"Ta bây giờ đang hầu hạ Hoàng hậu trong cung, e là rời ..." Mai Ấu Thư do dự, trong lời ý từ chối.

Mai Ấu Doanh cau mày: "Muội thật sự nể chút tình tỷ nào ?"

Mai Ấu Thư : "Mai đại nhân và phu nhân nhận , quyết định cần đứa con gái nữa . Ta tự nhiên cũng còn là tỷ với tỷ nữa. Tỷ nên hỏi tứ xem ý kiến gì để giúp tỷ ."

Nàng nghĩ, dù ngày danh phận tỷ , họ cũng chẳng ai xem nàng là .

Giống như Hành Vương điện hạ , nàng là tim gan m.á.u thịt mà vất vả nuôi nấng, nàng thể đặt xuống tận cùng bùn đất để khác tùy ý chà đạp, đau lòng.

"Ta cầu xin ..." Mai Ấu Doanh đột nhiên quỳ xuống bên chân nàng, dọa nàng một phen khiếp sợ.

"Muội , giúp tỷ , Lam Nhi , chỉ mới cách. Nhìn đứa con trong bụng , nó thể cha, giúp mà."

Mai Ấu Thư kinh ngạc nàng , chút luống cuống tay chân.

"Tỷ mau dậy chuyện..."

Nàng vội đỡ đối phương, kết quả đột nhiên một cái bao tải rơi xuống, trùm lấy nàng.

Trong lòng tiểu cô nương kinh hãi tột độ, còn kịp phản ứng ném một căn phòng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-240.html.]

Nàng sợ hãi, nhân lúc rời liền chui , đang định kêu cứu, thì từ phía bịt miệng.

"Suỵt..."

Người đó rõ ràng cao hơn nàng, sức cũng khỏe hơn, là một nam nhân.

"Cô đeo cây trâm trông thật."

Người đó khẽ bên tai nàng.

Mai Ấu Thư chỉ cảm thấy tóc một vật gì đó từ từ cắm .

"Cô lương thiện như , bao giờ nghĩ cứu một như thế nào ?"

Mai Ấu Thư thấy câu , cuối cùng cũng nhận phía là ai.

Ngày đó nàng trốn khỏi Hành Vương phủ, trốn một ngôi miếu hoang, thấy một đôi mắt xám trong bóng tối.

Đó là ánh trăng chiếu mắt , khiến nàng run rẩy phát hiện .

"Ta kế mẫu truy sát, lưu lạc đến đây, mắt tạm thời thấy, dám chạy lung tung, cũng tìm gì ăn, cô thể cứu ?"

Nàng kinh ngạc sợ hãi, giúp xử lý sạch sẽ vết thương, cho ăn, thấy y phục rách rưới, để một cây trâm ngọc cho .

Sau đó nàng sợ Quân Sở Cẩn đuổi theo, lập tức chạy khỏi miếu hoang.

Sau đó nữa, cứu đợi nàng mới đưa .

Họ chỉ một cuộc gặp gỡ ngắn ngủi như , ngắn đến mức Mai Ấu Thư để trong lòng, nhớ đến .

"Sau khi trở về, lóc sống kế mẫu của , tức là Hiếu Quốc công phu nhân, năm trăm nhát d.a.o, để bà đau đớn đến c.h.ế.t.

Chỉ tiếc là, m.á.u của bà chảy cạn, giỏi xẻo thịt mỏng, đến một nghìn nhát để bà c.h.ế.t .

Còn cha lóc t.h.ả.m thiết bên cạnh xác một bà ăn mày rơi xuống nước, mặt mũi biến dạng.

Loading...