"Cầu xin ngài... cầu xin ngài cứu ."
Nàng ngẩng đầu , đôi mắt xinh ánh lên một tia hy vọng sống.
Bước chân của Hành Vương điện hạ khẽ dừng , cúi mắt nàng, giữa hai hàng lông mày rõ ràng sự mất kiên nhẫn.
Ngay lúc Quân Sở Cẩn rõ xem trong mơ rốt cuộc từ chối , thì bỗng tỉnh giấc.
Hắn dậy, chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Quân Sở Cẩn đưa tay xoa trán, phát hiện toát mồ hôi đầm đìa, là do giấc mơ dọa sợ là do nóng.
kịp nghĩ nhiều, vội đưa tay ôm tiểu cô nương bên cạnh lòng, để dẹp nỗi bất an trong lòng.
Tiểu cô nương khẽ rên một tiếng tỉnh dậy, thấy đang chằm chằm, chút kinh ngạc: "Chàng ngủ nữa ?"
Quân Sở Cẩn vuốt lưng nàng, lòng vẫn yên.
"Ta mơ một giấc mơ."
Tiểu cô nương dụi dụi , khẽ : "Ta cũng mơ một giấc mơ."
Quân Sở Cẩn hỏi nàng: "Nàng mơ thấy gì?"
Tiểu cô nương chút ngượng ngùng : "Ta mơ thấy cứ đòi ăn chân của , thế nào cũng lay chuyển ..."
Quân Sở Cẩn hôn nàng một cái: "Trên nàng chỗ nào cũng thích ăn hết."
Nửa đêm , khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu cô nương ửng hồng, ánh mắt mơ màng, dày vò thêm một nữa. Hắn như nghiện, gặm ngón tay nàng, hỏi: "Nếu cưới nàng thì ?"
Tiểu cô nương đáp: "Chàng là phúc khí, cưới chứ?"
Quân Sở Cẩn ngẩn mới nhận nàng đang tự khen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-235.html.]
"Da mặt nàng càng ngày càng dày , lát nữa tắm lấy xơ mướp chà cho kỹ mới ." Hắn .
Tiểu cô nương ngượng đến mức vùi đầu n.g.ự.c .
Quân Sở Cẩn thở phào một , dường như chỉ sự mật như mới thể xua tan nỗi kinh hoàng còn sót từ giấc mơ.
Lúc mới chợt nhận , thì tiểu cô nương trong lòng sớm nặng trĩu, thế cả tim gan của .
Đợi đến khi viện lớn của Mai Ấu Thư sửa sang xong, Hành Vương điện hạ mới đưa tiểu cô nương từ trang viên nghỉ mát trở về.
Tiểu cô nương bước xuống từ xe ngựa, đặc biệt thu hút sự chú ý.
Nói cũng lạ, lúc nàng mới đến Vương phủ tuy trắng trẻo, nhưng thiên về vẻ xanh xao, bệnh tật, giống như một tiểu cô nương đáng thương tự kỷ, thích chuyện.
Thế nhưng Hành Vương điện hạ đích chăm sóc một thời gian, ngoài một vòng cũng lâu, tiểu cô nương như quả vải bóc vỏ, tươi non mọng nước, bớt sắc trắng lạnh của tuyết, mà thêm một phần trong trẻo, tinh khôi, khiến khỏi đoán già đoán non liệu Hành Vương điện hạ nàng hút dương bổ âm .
"Cũng chỉ Hành Vương điện hạ nhà chúng dương khí thịnh, mới bước xiêu vẹo, triệu chứng tiểu yêu tinh hút cạn tinh khí." Lão già gác cổng như thật, khiến bên cạnh phá lên.
"Sao ông Mai di nương nhà chúng là tiên t.ử hoa mai hóa thành? Nói năng phân biệt , cẩn thận rước họa ."
Lão già nghĩ đến địa vị hiện tại của tiểu cô nương trong phủ, lập tức ngậm miệng .
Lại Quân Sở Cẩn đưa Mai Ấu Thư đến sân viện nàng sắp chuyển , chỉ thấy tên của sân viện là "Mộc Tê viện".
Mai Ấu Thư chút kinh ngạc liếc .
Quân Sở Cẩn hỏi nàng: "Nàng thích ?"
Mai Ấu Thư khẽ : "Sao thích?"
"Ta lúc đầu cho nàng quyền lực lớn như để ước nguyện, nàng cũng chỉ trồng hoa quế trong sân, chẳng lẽ vì thích ?" Hắn cảm thấy sở thích của tiểu cô nương khó để hiểu: "Hơn nữa còn , tên nơi ở đây của nàng ở Mai phủ cũng là do nàng tự đặt, ?"
Gương mặt nhỏ nhắn của Mai Ấu Thư lập tức khỏi ửng hồng.