Những lời của tiểu cô nương khiến Quân Sở Cẩn suýt nữa thì rơi lệ.
Tâm ý bày tỏ bấy lâu nay cuối cùng cũng tiểu cô nương tiếp nhận, đây thực sự là một chuyện đáng mừng.
Thế nhưng...
Quân Sở Cẩn vẫn tỏ do dự, : "Nàng là đang dỗ đấy chứ?"
"Sao thể... Thật , thật cũng sinh con đến thế." Mai Ấu Thư rốt cuộc vẫn còn non nớt, thấy lộ vẻ đáng thương, thế là nhịn lời thật lòng.
"Chúng cứ sinh một đứa ?" Nàng cẩn thận hỏi.
Quân Sở Cẩn : "Như quá khó nàng ?"
Tiểu cô nương lắc đầu: "Không khó ."
Sau khi nàng cam đoan mấy , Hành Vương điện hạ của chúng mới miễn cưỡng lên giường.
"Nếu nàng cảm thấy khó xử thì cứ một tiếng."
Tiểu cô nương vẫn ngốc nghếch đáp: "Không , bằng lòng mà."
Sau đó chỉ thấy chú cừu non mềm mại bổ nhào con cọp.
Con cọp há miệng nuốt chửng chú cừu non bụng.
Đến khi tiểu cô nương cuối cùng nhận lừa, vội vàng bò xuống giường, nức nở : "Thôi bỏ , vẫn nên tìm khác sinh ..."
Quân Sở Cẩn nắm lấy cổ chân nàng, nhếch môi , ánh mắt sâu thẳm và u tối, còn vẻ thất vọng lúc nãy.
"Cục cưng ngốc , khác thể sinh con của ."
Nàng hiểu tâm ý của , thực sự vui mừng khôn xiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-234.html.]
Chỉ là đêm đó, Quân Sở Cẩn một giấc mơ kỳ lạ.
Trong mơ vẫn là tiểu cô nương xinh đó.
Chỉ là trong mắt tiểu cô nương ánh sáng, mặt cũng một tia biểu cảm.
Hắn thấy tiểu cô nương vì suýt hỏng hôn sự của tỷ mà Trịnh thị nhốt trong viện, cơ hội ngoài, cũng gặp .
Sau đó tiểu cô nương gả một gia đình quan nhỏ bình thường, tuy đó quan chức cao, nhưng tiểu cô nương là chính thê.
nhanh, đó phạm tội, để giữ chức quan của , lập tức tặng tiểu cô nương cho cấp , đổi lấy một cơ hội thăng tiến.
Đến khi Quân Sở Cẩn thấy tiểu cô nương, chỉ thấy nàng đeo đầy vàng bạc châu báu tượng trưng cho sự giàu sang, trâm vàng, vòng cổ vàng, vòng tay vàng. Vốn là những thứ vô cùng dung tục, nhưng đeo tiểu cô nương, khiến những món vàng đó trở nên đáng yêu hơn nhiều.
Quân Sở Cẩn cảm thấy tim như vỡ vụn, bởi vì ánh mắt của tiểu cô nương trống rỗng đến đáng sợ, đưa tay , chạm nàng, cũng thể để nàng thấy .
Chỉ là cảnh tượng đổi, tiểu cô nương nhanh thế lực hơn trúng, đó để chiếm nàng, tiếc bày mưu hãm hại cả nhà chồng hiện tại của nàng.
Thế là y phục và trang sức tiểu cô nương ngày càng lộng lẫy, quý giá, thực sự giống như một bình ngọc mỹ nhân, dù , cũng một vẻ bệnh hoạn kỳ lạ, khiến thể rời mắt, cũng yêu nỡ buông tay.
Cho đến khi gia đình cuối cùng phanh phui tội ác, tất cả nữ quyến đều đưa kỹ viện, nghề buôn hương bán phấn thấp hèn nhất.
Một trong những phụ trách việc , khi thấy vẻ của tiểu cô nương, đoán rằng nàng dù đến kỹ viện cũng nhất định sẽ tú bà ngấm ngầm giữ bán cho quyền quý, nên tìm cách giữ nàng , dùng nàng để đút lót quan .
Ngày đó, tiểu cô nương đưa đến một cỗ kiệu.
Quân Sở Cẩn bên cạnh, thấy tiểu cô nương trong kiệu, ánh mắt bỗng một tia d.a.o động.
Hắn đầu , thấy nam nhân bước từ trong kiệu với khuôn mặt lạnh như băng, ánh mắt âm u, chính là .
Quân Sở Cẩn thấy trong mơ rõ ràng lạnh lùng từ chối lời của kẻ ý định dâng mỹ nhân.
Đang lúc lo lắng, thấy tiểu cô nương màng khác ngăn cản, tự xông lên.