Nàng giường? Nàng ngủ một giấc tỉnh dậy ai đó bê thẳng lên thuyền.
Mà chiếc thuyền chỉ là một chiếc thuyền nhỏ bình thường của ngư dân.
Nhìn mặt nước xanh biếc xung quanh, sắc mặt Mai Ấu Thư tái .
"Chàng... Chàng đưa lên bờ ..."
Nàng ôm chầm lấy Hành Vương điện hạ bên cạnh, sợ hãi vô cùng.
Quân Sở Cẩn khẽ: "Ta thấy nàng ngủ ngon quá, nên thử đặt nàng lên thuyền xem , kết quả nàng thật sự hề tỉnh dậy."
Rõ ràng, cố ý.
Mai Ấu Thư rụt rè : "Gần đây gì sai, thể dọa như , sẽ sợ c.h.ế.t khiếp mất..."
Quân Sở Cẩn ôm nàng, hỏi: "Nàng thích hoa sen ?"
Mai Ấu Thư lập tức lắc đầu: "Ta thích."
Thực là thích, nhưng lỡ nàng thích, đối phương chèo thuyền đưa nàng hái sen thì ?
Tuy nhiên, dù tiểu cô nương cố giở chút mưu mẹo, Quân Sở Cẩn vẫn với nàng: "Ta đưa nàng hái sen nhé."
Động tác của Mai Ấu Thư lập tức cứng đờ.
Đến khi chèo thuyền hái hai ba đóa sen hồng đang nở rộ, Quân Sở Cẩn bắt nàng ôm lòng.
Mai Ấu Thư run rẩy ôm đầy lòng những đóa sen to bằng cái bát, khẽ tựa mạn thuyền, nhưng dám tựa hẳn, sợ chiếc thuyền nhỏ nàng lật.
Nàng ngước đôi mắt ươn ướt mờ sương , mày liễu nhíu , trong mắt mang theo một tia cầu khẩn. Chiếc thuyền khẽ lắc lư, cánh sen bên má vỗ gò má trắng như tuyết của nàng, khiến nàng suýt nữa thì òa lên.
Quân Sở Cẩn nén , cảm thấy tiểu cô nương như một tiểu yêu tinh từ góc rừng núi nào đó hóa thành, mang dáng vẻ đáng thương đáng yêu.
"Sen thơm ?" Quân Sở Cẩn hỏi.
Mai Ấu Thư ấm ức gật đầu, đáp: "Thơm."
Quân Sở Cẩn nhếch môi, vành mắt tiểu cô nương lập tức đỏ hoe, cẩn thận di chuyển gần, nép lòng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-233.html.]
"Chàng đưa về bờ, sẽ thèm để ý đến nữa."
Quân Sở Cẩn hôn lên trán nàng, mới dậy chèo thuyền bờ.
Chỉ là lên bờ , Mai Ấu Thư vẫn vùi đầu lòng , rõ ràng là sợ hãi lắm.
Khi Quân Sở Cẩn bế nàng lên một gác lầu ven hồ, nàng mới dám hỏi : "Đây là ạ?"
Quân Sở Cẩn : "Đây là một trang viên dùng để tránh nóng."
Mai Ấu Thư đặt lên giường, thấy định cúi xuống hôn .
Nàng ngượng ngùng nhắm mắt , đợi một lúc lâu cũng thấy hôn xuống.
Khi Mai Ấu Thư mở mắt , chỉ thấy với nàng: "Mấy ngày nàng ở đây, qua chỗ khác ngủ."
"Tại ?" Nàng lập tức bật dậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Chàng thích nữa ?"
"Không ." Quân Sở Cẩn đáp: "Chỉ là trời nóng quá."
Mai Ấu Thư như đứa trẻ lì lợm trèo lên , quấn lấy : "Sao hôn nữa..."
Quân Sở Cẩn vuốt tóc nàng hỏi: "Nàng thật sự sinh con cho ?"
Tiểu cô nương chút kinh ngạc , tự dưng hỏi một câu như .
Quân Sở Cẩn nghiêm túc với nàng: "Ta sợ nàng lén uống t.h.u.ố.c hại thể, nên nghĩ nếu nàng sinh con, thì nên ép buộc nàng. Nếu nàng thật sự mắc bệnh tật gì, dù xót xa cũng vô dụng."
"Ngày đó với là bằng lòng ?" Mai Ấu Thư chút chột .
"Thật sự bằng lòng ?" Quân Sở Cẩn hỏi .
Mai Ấu Thư : "Thật sự bằng lòng."
Nàng sợ tin, nên vội : "Ban đầu hiểu , nhưng bỗng nhớ dọa sẽ gả cho khác, bỗng dưng hiểu ."
"Tại ?" Quân Sở Cẩn hỏi.
Tiểu cô nương c.ắ.n môi : "Bởi vì đẩy cho Vương phi, ? Cho nên ở tháp chín tầng, cũng giận vì lý do . Cảm giác của khi đẩy cho khác, cũng giống như việc gả cho khác, ?"