Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 230

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:19:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Y phục từ ?"

Lý bà t.ử run rẩy : "Là... là y phục mùa hè ạ, trời nóng , nô tỳ sợ di nương kịp mặc, nên vội mang qua ngay."

Quân Sở Cẩn đưa ngón tay gạt lớp vải , thấy màu sắc còn mới, nếp gấp càng rõ ràng.

"Đây là y phục trong kho dùng để chuẩn cho nữ khách, ngươi là ngươi chuẩn cho Mai di nương?" Hắn cúi mắt , rõ ràng thấu tất cả.

Lý bà t.ử kinh hãi, ngờ ngay cả chuyện nhỏ nhặt Quân Sở Cẩn cũng rõ như .

"Không... ..."

"Ai cho ngươi cái gan dám lừa gạt gia chủ?" Hắn ném bộ y phục mặt bà , dọa bà chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống sàn.

Tống ma ma đang ngủ trưa, thấy động tĩnh vội chạy đến.

"Ngoài y phục, tháng đưa bộ trang sức đầu bằng hồng ngọc thạch lựu chuẩn cho Mai di nương đến ?" Quân Sở Cẩn hỏi.

Tống ma ma cúi mắt đáp: "Thưa ."

"Lôi mụ già đến thủy lao tra hỏi cho kỹ." Quân Sở Cẩn lệnh cho Vi Phách.

Vi Phách tuân lệnh, cho lên bịt miệng bà lôi .

Quân Sở Cẩn lúc mới Tống ma ma: "Bà ngày thường phụ trách chuyện của Hải Đường viện, chính là chăm sóc Mai di nương như ?"

Tống ma ma cúi đầu : "Theo thông lệ, chi tiêu của di nương gì bất thường. Những vật phẩm thiếu là những thứ chỉ khi ngài sủng ái. Hạ nhân trong phủ thấy gió chiều nào theo chiều , ngài đến đây thì cho rằng Mai di nương thất sủng, nên mới tự ý cắt xén."

Quân Sở Cẩn trầm ngâm một lát, với bà : "Ngươi cùng Vi Phách điều tra cho rõ, loại bỏ hết những nô tài xa trong phủ."

Tống ma ma đáp một tiếng "Vâng", lui xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-230.html.]

Như , những kẻ dám bất kính với Mai di nương lúc sẽ biến mất khỏi phủ.

Mà những hạ nhân đang quan sát cũng sẽ hiểu rằng, bất kể Mai di nương sủng ái thất sủng, đó đều là mà họ thể xem thường.

Lúc , Tống ma ma mới hiểu dụng tâm của Vi Phách.

Quân Sở Cẩn nhà, thấy tiểu cô nương bên giường , rõ ràng động tĩnh cho tỉnh giấc.

"Ta còn từng thấy mặt bà ..." Tiểu cô nương chút áy náy .

"Nàng gặp bà gì, chỉ là một kẻ hạ tiện." Quân Sở Cẩn xuống bên cạnh, bế nàng lên đùi , ôm nàng mà hề thấy nóng.

Tiểu cô nương tựa vai , : "Vậy y phục bà đưa là đồ chuẩn cho nữ khách trong phủ?"

Quân Sở Cẩn với nàng: "Ta đương nhiên những chuyện , nhưng y phục và trang sức của nàng nay đều do chọn. Vải vóc bộ đó chỉ ở mức trung bình, màu sắc cũ, rõ ràng để lâu. Trong phủ nữ quyến nào khác, tự nhiên chỉ thể là đồ chuẩn cho nữ khách."

Tiểu cô nương ngẩn gật đầu, : "Sau nhất định sẽ học hỏi Tống ma ma nhiều hơn, để giúp san sẻ lo âu."

Quân Sở Cẩn xoa đầu nàng: "Làm gì nhiều lo âu đến mức cần nàng san sẻ. Trước khi nàng đến Vương phủ của , hậu viện của cũng từng loạn, nàng đừng suy nghĩ lung tung."

Bị thấu suy nghĩ, tiểu cô nương ngượng ngùng ôm lấy cổ , kể cặn kẽ chuyện xảy ban ngày cho .

"Tống ma ma từng với , những thầy thực thụ giải quyết vấn đề bằng sự thông minh nhất thời, mà dựa kinh nghiệm tích lũy qua năm tháng. Chàng thấy đúng ?"

Quân Sở Cẩn đáp: "Bà sai. Nàng chẳng qua là trải sự đời quá ít, chịu thiệt thòi một chút cũng chuyện ."

Tiểu cô nương lời khen như ý, lập tức nở một nụ nhẹ: "Vậy theo Tống ma ma từ từ học hỏi ạ?"

Ban đầu lẽ nàng , nhưng khi nhiều kinh nghiệm , nàng sẽ dần dần hiểu .

 

 

Loading...