Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 229

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:19:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Nhược Thi lập tức chột , dám hó hé nữa.

Vương Nhược Quân thấy , bèn nhỏ giọng : "Cô bà, con... con trèo cao với Hành Vương điện hạ nữa."

Nàng cũng là lòng tự trọng, nàng đúng là thích Quân Sở Cẩn, nhưng đến mức đối phương đối xử như hai liên tiếp mà vẫn mặt dày bám lấy.

Từ Thái hậu trầm giọng : "Con cho rõ, cha con là Thủ phụ trong triều, con là cháu gái của ai gia, con ai gia nuôi dạy gối bao nhiêu năm, thừa sức xứng với Hành Vương. Con tự hạ thấp cũng , nhưng đừng mất mặt ai gia và Vương gia."

Sắc mặt Vương Nhược Quân khẽ biến đổi, lập tức quỳ xuống mặt Từ Thái hậu.

"Con... con ạ."

"Đứa trẻ ngốc, dậy ." Từ Thái hậu đỡ nàng dậy, : "Đời nữ nhân từ lúc sinh là một chặng đường đầy gian truân. Nếu con ngay từ đầu dậy nổi, sống thế nào? Con chỉ cần nhớ, ai gia sẽ hại con."

Dù Vương Nhược Quân đây là chiêu " đ.ấ.m xoa", nhưng vẫn cầm nước mắt.

Từ Thái hậu bèn gọi cả hai cô nương đến bên cạnh ôm lòng, vẻ từ ái.

sự lạnh lẽo trong mắt bà hề giả dối.

Mấy đứa con gái rốt cuộc vẫn còn trẻ, còn yếu đuối, may mà thời gian còn dài, bà thể từ từ dạy dỗ chúng.

Thế nhưng, Quân Sở Cẩn là một Vương gia, ngang nhiên đạp con gái nhà họ Vương trong hoàng cung, quả là thể thống gì.

Chuyện tuy Từ Thái hậu em xuống vì danh tiếng của con gái nhà họ Vương, nhưng nghĩa là bà thể truy cứu.

Rất nhanh Quân Sở Cẩn Thánh Thượng gọi cung, mắng một trận tơi bời mặt Từ Thái hậu.

Quân Sở Cẩn ghế, tay đặt thành ghế, ngón tay thỉnh thoảng vuốt ve chiếc nhẫn ban chỉ, mặt chút hối nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-229.html.]

"Chỉ bóng lưng, thần còn tưởng là hạ nhân nào mắt, Người xưa nay đều mắt thần chứa hạt cát, đó là cô nương nhà họ Vương." Hắn nhếch mép, tiếp: "Xem trưởng bối nhà họ Vương cần quản thúc nhiều hơn, để tránh nàng nhiều chuyện thất đức hơn, để khác hiểu lầm thì ."

Từ Thái hậu đổi sắc mặt, nhưng của tỷ họ Vương là Từ thị suýt nữa tức đến lật bàn.

Đây mà là xin ?

Đây chút nào giống xin ?

đang định nổi giận, Từ Thái hậu liếc một cái trừng mắt.

Từ thị lúc mới mềm xuống, che mặt hai tiếng.

"Điện hạ , Thi Nhi nhà chúng chỉ là một đứa trẻ, nó cái gì chứ..."

Thánh Thượng liền : "Còn mau xin Vương phu nhân ?"

Quân Sở Cẩn sa sầm mặt, đang định mở miệng, Từ Thái hậu ngắt lời: "Thôi bỏ , ai mà chẳng từng là trẻ con. Con gái nhà ngươi đây là một hiểu lầm, lẽ nào còn trách nó ?"

Từ Thái hậu : "Đều là quen, vốn là một nhà, cần tính toán như . Vài ngày nữa Hành Vương mời Vương cô nương đến phủ chơi một hôm, hóa giải hiểu lầm, cũng để các con qua với ."

Thánh Thượng vội vàng hùa theo , cứ thế cho qua chuyện.

Khi Quân Sở Cẩn về đến Vương phủ, đang là giữa trưa, lúc nóng nhất trong ngày. Hắn đến Hải Đường viện, hạ nhân trong phủ đều cúi đầu, ai dám sai mặt .

Cũng thật trùng hợp, Lý bà t.ử ngủ trưa dậy, Hành Vương điện hạ gần đây về, lập tức vội mang y phục bên Hải Đường viện đến. Nào ngờ đụng Quân Sở Cẩn.

đặt khay đựng y phục lên bậc thềm, thấy Quân Sở Cẩn từ cổng lớn , sợ đến hồn bay phách lạc, vội cầm y phục lên.

Quân Sở Cẩn đến bên cạnh, gọi bà .

 

 

Loading...