Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:19:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân Sở Cẩn : "Sẽ ."

Tiểu cô nương kinh ngạc mở to mắt, chút hiểu.

Hắn còn thề thốt loại cha chỉ sinh nuôi, sẽ yêu thương con của .

Quân Sở Cẩn đưa tay lên sờ đầu nàng, : "Sau khi cưới Vương phi con trai của chính thê , sẽ thương con của nàng."

"Ta sẽ thương đứa thông minh nhất."

Tiểu cô nương chớp chớp mắt, rơi lệ.

Làm đây, nàng ngốc như , con của nàng chắc chắn cũng thông minh .

"Cho nên…" Quân Sở Cẩn thấy , khóe môi ngược dần dần nhếch lên, cúi xuống ngậm lấy giọt nước mắt má nàng.

"Nàng còn cưới Vương phi ?"

Tiểu cô nương hôn đến ngứa ngáy má, lùi một chút, lúc mới hiểu đang trêu chọc .

"Chàng thể cưới Vương phi thật ?"

Hắn nàng, nhưng trả lời.

Hắn với nàng một cách thẳng thắn như .

Tiểu cô nương đến càng thêm hổ, bèn đưa tay lên ôm lấy cổ , đầu nhỏ cũng tựa hõm cổ .

"Vậy… cưới nữa." Giọng nàng nhỏ xíu, vì đưa yêu cầu ích kỷ như mà cảm thấy hổ thẹn.

nàng cũng sẽ sinh con, khác đều khen nàng xinh , cục bột nhỏ do nàng sinh chắc chắn cũng sẽ xinh , sẽ yêu thích.

Quân Sở Cẩn ôm tiểu cô nương lên, vòng tay qua eo nàng, chỉ hận thể hòa nàng cơ thể .

Mềm mại như … ngọt ngào như , cũng nhặt một cô nương đáng yêu như nàng.

Đêm đó, khi Quân Sở Cẩn định đưa bàn tay hư hỏng đến sợi dây buộc lưng tiểu cô nương, tiểu cô nương : "Chỉ là thương nhất, còn điều như , sẽ thích như nữa ?"

Quân Sở Cẩn cúi đầu nàng: "Đương nhiên là ."

Tiểu cô nương như ăn mật, nỗi buồn giữa hai hàng lông mày tan biến, ôm lấy : "Vậy thì quá , còn tưởng thật sự giống như , chỉ vì thích những chuyện trong tranh xuân cung với mới ở bên ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-223.html.]

Tay Quân Sở Cẩn lập tức cứng đờ.

"Chàng ôm ngủ ?" Tiểu cô nương rúc lòng , hề thấy nóng.

Quân Sở Cẩn vội vàng thu tay về, sợ để nàng hiểu lầm ý đồ của .

cảm thấy chẳng gì đáng để hiểu lầm.

Chẳng lẽ thích ngủ với nàng cũng sai?

Tuy nhiên, đối diện với đôi mắt trong veo của tiểu cô nương, Quân Sở Cẩn chỉ thể đen mặt ôm c.h.ặ.t nàng lòng.

Trời tờ mờ sáng, Quân Sở Cẩn lập tức dậy khỏi phủ.

"Ngài nghĩ kỹ cả ?" Vi Phách hỏi .

"Cũng nghĩ kỹ." Quân Sở Cẩn đáp.

Vi Phách ngạc nhiên.

Quân Sở Cẩn cũng phận bình thường, cưới vợ, tuyệt đối là chuyện một thể quyết định. Một khi Thánh thượng ý đồ của , chỉ e tình cảnh của tiểu cô nương sẽ càng thêm nguy hiểm.

"Vậy ngài định thế nào?" Vi Phách hỏi .

Quân Sở Cẩn : "Ta cần suy nghĩ kỹ, thế nào để cho nàng một danh phận chính thức."

Vi Phách nhíu mày: "Không ngài xin Thánh thượng cho nàng một danh phận trắc phi ?"

Quân Sở Cẩn nhếch môi: "Là chính thất."

Vi Phách vô cùng ngạc nhiên .

"Ngài thích nàng đến ?"

Quân Sở Cẩn liếc bà một cái, đầy ẩn ý : "Nếu ngươi nghĩ, tại để nàng con gái của ngươi."

Vi Phách , trong lòng dần dần cũng chút manh mối.

Trước đây bà còn tưởng là tiểu cô nương nhờ phúc của , bây giờ xem … Quân Sở Cẩn vì tiểu cô nương mà gấp rút sắp xếp chuyện của họ, hóa là bà nhờ phúc của tiểu cô nương.

Bên , tiểu cô nương khi trở về Hải Đường viện, Lê Nguyệt lập tức vội vàng từ xuống nàng một lượt, chút dấu vết nào của việc nàng từng hầu hạ.

 

 

Loading...