Lớp sa mỏng manh đó, chỉ ba điểm là thêu hoa.
Màu sắc quê mùa, kiểu dáng quê mùa, mặc lên …
"Di nương thử ạ." Lê Nguyệt định tay, tiểu cô nương vội xua tay: "Ta… vẫn sợ lạnh."
"Di nương…" Lê Nguyệt dậm chân: "Người kiếm cớ cũng kiếm cái nào dáng một chút chứ."
Tiểu cô nương hổ đầu , lí nhí: "Xấu quá, mặc."
Lê Nguyệt vẻ mặt tức giận vì chủ t.ử chí tiến thủ, đành thu dọn đồ đạc.
Đến tối, khi Mai Ấu Thư đến phòng ngủ của Quân Sở Cẩn, Lê Nguyệt : "Hay là tắm rửa sạch sẽ hãy đợi điện hạ, nếu lỡ để ngài ngửi thấy mùi mồ hôi , chừng cũng thèm để ý đến nữa ."
Mai Ấu Thư cảm thấy lý, chỉ là khi nàng tắm xong, phát hiện Lê Nguyệt chỉ để cho nàng y phục lót, những thứ khác đều thấy .
"Những bộ y phục mặc qua e là thể mặc nữa, nô tỳ lấy y phục sạch cho ngay đây." Lê Nguyệt .
Mai Ấu Thư chỉ cảm thấy mát mẻ, bèn rúc giường chờ.
Chỉ là nàng vạn vạn ngờ, Lê Nguyệt một là ý định nữa.
Tiểu cô nương đợi đến mơ màng, gần như sắp ngủ .
lúc bên ngoài tiếng bước chân, cũng đợi nàng hỏi đến là ai, thấy đó thẳng lên giường.
lúc Quân Sở Cẩn tiện tay thả xuống một bên màn trướng định nghỉ ngơi, chỉ thấy tiểu cô nương quấn chăn mỏng giường chằm chằm.
Hắn chỉ sững một chút, khỏi nhớ đến chuyện .
Quân Sở Cẩn thầm nghĩ nàng thật là qua loa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-220.html.]
Mỗi lấy lòng cũng chỉ hai ba chiêu, tặng điểm tâm thì cũng là giường chịu . Hắn tin nàng nghĩ chủ ý nào khác.
Nói cũng chỉ là để tâm đến mà thôi.
Quân Sở Cẩn chút lưu tình giật tấm chăn mỏng nàng, đang định đuổi nàng ngoài, kết quả thấy tiểu cô nương mà chỉ mặc một chiếc yếm mỏng màu xanh nước biển, và một chiếc quần lót vặn che gốc đùi.
Tiểu cô nương co chân , chiếc quần lót rộng thùng thình mềm mại tuột xuống thấp nhất, mà lưng tuyết trắng của nàng chỉ một sợi dây buộc màu sẫm, còn gì khác, càng nổi bật làn da nàng như ngọc.
Nàng vô cùng lúng túng rúc góc giường, chút e thẹn nghiêng , kết quả lập tức để thấy một khe hở bên hông chiếc yếm của nàng…
Quân Sở Cẩn mà cảm thấy mũi chút ngứa ngáy, phản ứng như chạm một công tắc nào đó, thấy nàng là thể nào khống chế .
Hắn sợ để nàng thấy phản ứng của , chút thẹn quá hóa giận chỉ cửa: "Cút ngoài!"
Tiểu cô nương vốn cảm thấy hổ vô cùng, lời còn kịp giải thích, mắng cho một trận té tát.
Nàng mắt đỏ hoe trượt từ mép giường xuống đất, đến giày cũng kịp mang mà ngoài.
Quân Sở Cẩn thấy nàng thật sự ngoài, hít một thật sâu, gọi nàng trở .
Tuy nhiên, tiểu cô nương bướng bỉnh, để ý đến . Hắn bèn bước lớn đến ôm cả nàng lên ném trở giường.
Tiểu cô nương úp mặt giường nức nở, nước mắt rỉ cả qua kẽ tay.
Quân Sở Cẩn cảm thấy sai, cảm thấy nếu tiếp tục dỗ dành nàng, chừng dù nàng m.a.n.g t.h.a.i con của cũng dám lén lút phá .
"Nếu nàng chỉ vì củng cố địa vị của , thì cần những chuyện để lấy lòng . Ta thừa nhận phận của nàng, bất kể đổi gì, cũng sẽ bạc đãi nàng."
Cho nên nếu nàng thích , thì cần lấy lòng nữa, cũng đỡ cho nào cũng chút đề phòng mà nàng cho tan nát cõi lòng.