Tiểu cô nương bà ôm trong lòng mà cứng đờ.
Vưu vật là gì? Nàng ... vưu vật.
Nàng ngoài chơi cùng các bạn gái khác, đôi giày chân, dù chân trần cũng .
mẫu đặt cho nàng nhiều quy củ, còn nhiều hình phạt. Những hình phạt đó đáng sợ vô cùng, đáng sợ đến mức nàng dám cãi nửa lời.
Thế là nàng dần dần như biến thành một bình hoa thật sự. Từ cục đất sét ban đầu, mặc cho Vương thị nhào nặn, định hình, cho đến khi khỏi lò nung, đến Mai phủ, nàng là một bình hoa chỉnh.
Sau Vương thị , chỉ trở thành tiểu thư Mai phủ, nuôi dưỡng trong khuê các, nàng mới tùy tiện cướp .
Trời sáng lúc nào . Sử ma ma phụng mệnh Trịnh thị đến từ đường xem xét, thấy tiểu cô nương bò đất ngủ từ bao giờ.
Nàng sắc mặt tái nhợt, dáng hình yếu ớt, vết lệ má vẫn khô, tựa như trong mơ gặp chuyện đau lòng, đôi mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t, đôi môi hồng mềm mại dường như còn c.ắ.n rách một vệt nhỏ.
Đáng thương, thật sự đáng thương.
Ngay cả Sử ma ma cũng khỏi động lòng.
"Đỡ nàng về . Chỉ cần nàng tự gây chuyện, phu nhân sẽ cho nàng sự bình yên." Sử ma ma dặn dò bà t.ử bên ngoài, liếc tiểu cô nương nữa.
Chỉ cần vượt mặt hai vị đích nữ, phu nhân cũng sẽ dồn nàng đường cùng.
Chỉ là, khi gả , nhà nào thể che chở nàng đây?
Vợ thường dân thể cướp đoạt, nhà giàu là đồ chơi thể đem tặng, dù gặp nam nhân thật lòng đối đãi, cũng chắc giữ nàng.
Chỉ trách nàng mang kiếp hồng nhan, thể sống một cuộc đời bình thường .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-22.html.]
Chút thương hại thoáng qua của Sử ma ma cũng vụt tắt, bà trở về vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị thường ngày.
Mai Ấu Thư trở về ngủ một mạch đến quá trưa. Bích Phù hầu hạ nàng rửa mặt, y phục xong, nàng mới từ từ dùng chút đồ ăn.
"Vừa Nhị cô nương qua thăm cô nương, cô nương chịu thiệt thòi, trong lòng hiểu cả." Bích Phù kể .
Mai Ấu Thư múc canh uống, nghĩ đến Mai Ấu Doanh, trong đầu chỉ hiện lên dáng vẻ dịu dàng, ôn hòa của đối phương.
So với những khác trong Mai gia, thái độ của Mai Ấu Doanh với nàng xem như nhất .
"Ta ." Mai Ấu Thư uống xong bát canh thì thấy Mai Ấu Doanh dẫn theo một nha .
"Muội tỉnh ? Lúc nãy qua thăm về sai ít bánh ngọt, xong là mang qua cho đây." Mai Ấu Doanh kéo tay nàng, tỏ vẻ thiết.
Mai Ấu Thư khẽ cảm ơn, Mai Ấu Doanh lập tức kéo nàng xuống ghế quý phi.
"Vì nha đầu Lam nhi hiểu chuyện mà tối qua chịu thiệt thòi ." Mai Ấu Doanh .
Mai Ấu Thư thấy nàng đối với dịu dàng như , cũng khách sáo đáp thế nào, chỉ nhỏ giọng: "Ta khỏe hơn một chút nên mới ngất , cũng tính là thiệt thòi."
Nàng vô tâm, khiến sắc mặt Mai Ấu Doanh cứng .
Nàng chỉ nghĩ Mai Ấu Thư đang ngầm châm biếm các nàng, dù nếu thể Mai Ấu Thư mà gọi là khỏe mạnh, thì Mai Ấu Lam chẳng là trâu mộng ?
May mà Mai Ấu Doanh quen ứng phó với tình huống khó xử, chỉ lảng sang chuyện khác: "Đã sang xuân , thấy ngày thường ít trang điểm, đồ trang sức cũng nhiều. Ta cũng đang thiếu vài món, rủ chọn cùng, ?"
Nói nàng đưa đĩa điểm tâm còn nóng lên: "Muội ăn chút , đợi no bụng chúng ngoài."
Mai Ấu Thư vốn thích ngoài, nhưng một là lý do từ chối, hai là... đĩa điểm tâm quả thực thơm.