Mai Ấu Thư giật , tưởng Quân Sở Cẩn . Khi rõ ở cửa, phát hiện chỉ một Tống ma ma, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
"Tống ma ma…" Nàng chút buồn bã rúc trong chăn.
Bị Quân Sở Cẩn chiều chuộng lâu, lòng tự trọng vốn của tiểu cô nương cũng đúng lúc mà trỗi dậy, chỉ cảm thấy lúc mất mặt.
Tống ma ma dường như hiểu tâm trạng của nàng, chỉ dời mắt , nghiêng với nàng: "Vừa điện iện hạ dặn, thu dọn sạch sẽ những viên t.h.u.ố.c sàn, một viên cũng thiếu. Nếu ngài một viên rơi tay , chỉ e đám hạ nhân nô tỳ cũng khó …"
Mặt Mai Ấu Thư cũng nể nang mà đỏ bừng lên.
Ngụ ý của Tống ma ma rõ ràng.
Ý của vị rõ ràng là đang ngầm chỉ nàng sẽ hổ mà nhặt t.h.u.ố.c sàn ăn…
Nàng chỉ đào một cái hố để chôn xuống, thấy Tống ma ma dẫn theo hai nha lục soát từng góc, cuối cùng cũng chỉ thể chui đầu trong chăn, dám ló mặt nữa.
Tống ma ma thấy , cũng chỉ thể âm thầm thở dài.
Nói tiểu cô nương điều , thì nàng bao giờ gây phiền phức cho ai, càng tính khí nuông chiều thói quen khó hầu hạ.
Nói nàng điều , thì nàng luôn thể khiến vị tôn quý nhất trong phủ tức đến mức đập nồi phá niêu, mấy ngày liền yên.
tâm tư của chủ t.ử ai mà đoán , phận hạ nhân, lúc cần giả điếc ngơ thì vẫn thấy .
Đến sáng hôm , Lê Vân mới chuyện .
Nàng lập tức mềm nhũn chân phịch xuống giường La Hán, dáng vẻ "mạng sắp hết ".
"Điện hạ… điện hạ nhắc đến nô tỳ ạ?" Giọng Lê Vân run rẩy.
Mai Ấu Thư vô cùng đồng cảm nàng một cái, : "Có nhắc đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-215.html.]
"Ồ…" Lê Vân ngơ ngác nàng, hạ thấp giọng hỏi: "Ngài nhắc đến nô tỳ chuyện gì ạ?"
"Chàng c.h.ặ.t t.a.y ngươi." Tiểu cô nương yếu ớt .
Lê Vân mắt tối sầm, suýt nữa thì ngất .
" giải thích với , ngươi đừng lo." Mai Ấu Thư lập tức bổ sung.
Lê Vân hồn , xoa n.g.ự.c cảm thấy sắp chịu nổi nữa.
"Nô tỳ gọi Lê Nguyệt hầu hạ , nô tỳ… nô tỳ về một lát mới khỏe ."
Nàng ngoài lâu, quả nhiên đổi Lê Nguyệt .
Mai Ấu Thư tựa bệ cửa sổ, trong lòng nghĩ chủ ý nào, thấy Lê Nguyệt , nên nhỏ giọng hỏi: "Nếu ngài nguôi giận, còn cách nào ?"
Lê Nguyệt lập tức : "Đương nhiên là ạ, chỗ nô tỳ một phương t.h.u.ố.c bí truyền, chỉ cần cho nam nhân uống sẽ khiến họ bổ thận tráng dương, d.ụ.c vọng dâng trào, đảm bảo ngài sẽ lập tức hồi tâm chuyển ý với di nương."
Mai Ấu Thư nàng , ngoài đỏ mặt , cũng thể phản ứng nào khác.
Lê Nguyệt thấy nàng vẻ , tiếp: "Nếu thấy cách , nô tỳ còn một ý khác… Nếu nữa thì di nương cứ mặc hở hang mỏng manh một chút, chính cái vẻ nửa kín nửa hở đó là quyến rũ nhất, hẳn là điện hạ cũng sẽ kìm lòng ạ."
Trước đây nàng vốn hầu hạ những vị di nương, phòng nhỏ trong hậu trạch, đối với những chuyện riêng tư dơ bẩn , nàng là rõ nhất.
Tuy nhiên, tiểu cô nương là hổ, Lê Nguyệt chuyện uyển chuyển như Lê Vân, khiến tiểu cô nương hổ đến mức dám tiếp.
Lê Nguyệt thì thầm lo lắng cho chủ t.ử, thầm nghĩ ngày thường khi và Lê Vân dọn dẹp giường chiếu, nào chẳng là cảnh tượng hỗn loạn, tiểu cô nương rõ ràng phóng khoáng giường mà.
Tuy nhiên, nàng vô tình bỏ qua một thực tế khách quan.