Bởi vì họ là con gái của chính thê, của họ là con gái của quan .
"Lê Vân." Mai Ấu Thư ngoài cửa sổ, gò má nghiêng thanh thản.
"Làm một thứ nữ, khổ sở."
Quan trọng nhất là, phận của nàng, thể cho con cái sự thể diện và địa vị xứng đáng.
Lê Vân khẽ thở dài, cũng lời nào an ủi.
Suy nghĩ của tiểu cô nương đều hết lên mặt.
Nàng vốn là thuận theo dòng nước, nhưng ngay cả con còn lo nghĩ cho chúng nhiều điều đến . Chỉ lo thương cho con cái một gì như thế, thương đến mức… thà rằng sinh.
Làm con của nàng, là bất hạnh, là may mắn bao.
Lê Vân bước khỏi phòng, thấy Lê Nguyệt vẻ mặt tán thành, : "Di nương đang mẩy cái gì ? Cha là nô tỳ, cũng là nô tỳ, con cũng là nô tỳ, chẳng lẽ thương nó ?"
Lê Vân liếc nàng một cái, ở bên cạnh Mai Ấu Thư lâu như cũng thể đoán vài phần ý tứ của chủ t.ử, chỉ hỏi Lê Nguyệt: "Con của ngươi ghẻ lạnh vì cha nó cưng chiều con khác hơn , ngẩng đầu lên vì nó là nô tỳ ?"
"Hả?" Lê Nguyệt sững , vốn dĩ đều là kiếp nô tỳ, gì mà ngẩng đầu ngẩng đầu.
"Ngươi hiểu , đoán với tính cách của di nương chúng , lẽ thà rằng sinh là một nô tỳ." Lê Vân nhỏ giọng .
Lê Nguyệt nhíu mày, càng thể hiểu nổi.
Khi Quân Sở Cẩn trở về thăm tiểu cô nương, thấy nàng vẫn ngoan ngoãn như , dường như chẳng cần ai lo lắng.
Hắn thấy dáng vẻ ngoan ngoãn mềm mại của nàng thực sự thích, bèn nhân lúc ai mà hôn nàng, nàng giơ tay cản .
"Trên mùi tanh quá…" Tiểu cô nương bịt mũi, vẻ ghét bỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-211.html.]
Hắn ngoài như chơi thả phanh, râu ria cũng mọc một vòng rậm rạp, đ.â.m gò má trắng nõn của nàng đến ửng đỏ.
"Ừm, cho chuẩn nước nóng , tắm cho sạch sẽ ngay đây."
Khi y phục xong trở , ôm nàng lòng, chỉ kiên nhẫn chải tóc cho nàng, trong lòng cũng đang chuyện.
Hắn thưa với Thánh thượng ý đề bạt tiểu cô nương, nhưng Thánh thượng tuy đồng ý, chỉ chấp thuận khi cưới Vương phi mới thể để tiểu cô nương trở thành trắc phi của vương phủ.
Hắn cảm thấy , là ở , thế nên mới Thánh thượng chặn họng.
"Nàng chuyện gì vui, thể cho ." Hắn siết c.h.ặ.t vòng tay ôm nàng, khiến nàng hồn trở .
Mai Ấu Thư : "Ta chỉ cảm thấy, gần đây tặng nhiều y phục, trong tủ nhiều bộ còn kịp mặc, Tống ma ma mang nhiều y phục may sẵn bên ngoài về, mỗi lấy đều là bốn bộ, tủ cũng còn chỗ để nữa."
"Sao nàng sớm với ." Quân Sở Cẩn bèn : "Đợi ngày mai sẽ cho cho nàng cái tủ lớn hơn trong phòng , như sẽ lo chỗ để."
Mai Ấu Thư níu lấy vạt áo , lí nhí: "Chàng rõ ràng ý đó mà…"
Quân Sở Cẩn khẽ: "Nói mới thấy, nàng chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì cả, nàng ngốc thật ?"
Mai Ấu Thư thầm nghĩ, đây nàng gì, bây giờ càng gì nữa.
"Vậy thể cho phép ngoài dạo phố ạ?" Tiểu cô nương mềm giọng xin phép.
Quân Sở Cẩn : "Đương nhiên là , nhưng phái theo nàng."
Trên mặt Mai Ấu Thư lúc mới nụ : "Vậy thể cho chút tiền ?"
Tiền của nàng ở đây đối phương tịch thu sạch sẽ, thể là nghèo.
Quân Sở Cẩn nhếch môi: "Chỉ sợ nàng cầm tiền sức mà chạy mất. Ta khó khăn lắm mới một ấm giường, nếu chạy nữa, chỉ sợ cũng chỗ mà ."