Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 21

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:14:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mai Ấu Lam nghẹn lời, hừ lạnh một tiếng: "Ngươi thích quỳ thì cứ quỳ cho ! Đâu chỉ ngươi giả vờ!"

Nói xong, nàng bèn mềm oặt ngã về phía , còn cố ý gạt tay đổ một chiếc bình hoa, tạo tiếng động lớn để bên ngoài chú ý.

"A, Tứ cô nương ngất ..." Nha canh cửa thấy vội chạy gọi .

Chẳng bao lâu, hai bà t.ử vội vã chạy đến đỡ Mai Ấu Lam .

Bích Phù cũng chạy tới, thấy thế liền với Mai Ấu Thư: "Nô tỳ còn tưởng cô nương ngất , ngờ là Tứ cô nương ngất ."

Mai Ấu Thư nàng , gì.

Bích Phù vô cùng thương xót dáng vẻ của nàng.

"Cô nương, chúng cũng ngất ? Ngất về nghỉ sớm." Bích Phù thì thầm.

Mai Ấu Thư khẽ lắc đầu: "Nàng ngất, mẫu sẽ đau lòng. Ta ngất, sẽ ai đau lòng."

Mai Ấu Lam chỗ dựa, chống lưng, nàng ngất lúc nào chẳng . Còn Mai Ấu Thư thì khác. Bên cạnh nàng chỉ một Bích Phù, dù nàng ngất , Trịnh thị chỉ cần lệnh một tiếng, ngay cả Bích Phù cũng thể bước lên đỡ nàng.

"Bích Phù tỷ tỷ, cô nương nhà tỷ còn đang chịu phạt, đừng chuyện nữa kẻo phu nhân vui." Nha bên ngoài nhắc nhở.

Mai Ấu Thư liền : "Ngươi về , đợi trời sáng khắc sẽ về."

Bích Phù vì phận, chỉ đành cúi hành lễ xoay rời .

Nha thấy , cảm nhận gió đêm lạnh lẽo, bóng dáng cô nương quỳ trong từ đường thật đơn bạc, mong manh, cũng khỏi nảy sinh chút thương cảm, định đưa tay đóng cửa giúp nàng.

"Đừng đóng..."

Mai Ấu Thư đột nhiên ngăn .

Nha kinh ngạc: " đêm lạnh, cô nương chịu nổi?"

Mai Ấu Thư nghiêng mắt nàng , ánh mắt long lanh phản chiếu ánh đèn trong từ đường, đến nao lòng.

"Ta lạnh."

Giọng nàng yếu ớt tựa hồ còn nhỏ hơn tiếng gió, nhưng nha dường như thoáng thấy nỗi sợ hãi ẩn sâu trong đôi mắt .

Một nỗi sợ hãi khó thành lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-21.html.]

"Mở cửa , sẽ ngột ngạt." Mai Ấu Thư với nàng .

Tay nha cuối cùng cũng rời khỏi cánh cửa, lòng càng thêm nghi ngờ.

Căn phòng lớn thế , đóng cửa mà cũng thấy ngột ngạt ?

Đây quan tài...

Nàng hiểu nổi, cơn buồn ngủ ập đến, ngáp một cái về phòng nghỉ ngơi.

Cuối cùng, bốn bề còn một ai.

Mai Ấu Thư lặng lẽ quỳ bồ đoàn, bỗng kìm nhớ về những ngày tháng cùng Vương thị ở Giang Nam.

Lúc đó, Mai Ấu Thư ngày nào cũng ru rú trong phòng, Vương thị cho phép nàng ngoài gặp ai.

"Mẫu , giày chật chân..."

Tiểu cô nương rụt rè gom hết can đảm với .

Vương thị chỉ nhíu mày: "Sao chân con dài nữa ?"

Tiểu cô nương mắt ngấn lệ: "Mẫu , chân con đau lắm, con chân trần..."

"Con quên lời dặn ?" Vương thị kéo nàng lòng, nhẹ nhàng vỗ về: "Nữ t.ử chuyện nhỏ nhẹ từ tốn, con quên ?"

Tiểu cô nương ngẩn , lập tức hạ giọng thật nhỏ, vẫn cầu xin: "Mẫu , con thật sự giày nữa, con chân trần."

Vẻ mặt Vương thị bỗng lạnh .

"Chân của nữ hài t.ử phép to như ."

Nước mắt tiểu cô nương lập tức rơi lã chã, nhòe cả khuôn mặt: " chân đau lắm, ngón chân đau, lòng bàn chân cũng đau... Mẫu , Thư nhi sợ đau..."

Vương thị : "Nếu chút đau cũng chịu nổi, thì học bó chân , đợi chân biến dạng , tất cũng như thường."

Tiểu cô nương kinh hãi lắc đầu lia lịa.

"Vậy thì lời , đợi đến lúc thích hợp mẫu sẽ đổi giày cho con. Bây giờ ép một chút, ép một chút nó sẽ dài nữa. Thư nhi ngoan nhé."

Vương thị mỉm , ánh mắt bỗng dịu dàng như nước, bà vuốt ve má nàng: "Thư nhi của là một vưu vật trời sinh, nền tảng thế , thể lãng phí ."

 

 

Loading...