Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:19:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng hậu khẽ thở phào, kéo Vương Nhược Quân đến bên cạnh, : "Mấy ngày nay ở chỗ Thái hậu cũng vất vả cho ngươi bầu bạn nhiều ."

Vương Nhược Quân đáp: "Lời của nương nương, Quân nhi dám nhận. Cô bà gì cũng là bậc trưởng bối trong nhà, phận con cháu, đây cũng là đạo hiếu mà Quân nhi nên ạ."

Hoàng hậu mỉm : "Ta nay vẫn luôn hiểu ngươi, ngươi lúc nào cũng lễ nghĩa."

Vương Nhược Quân lúc mới ngẩng mắt về phía Mai Ấu Thư, : "Hẳn đây là Mai trong phủ Hành Vương điện hạ ạ?"

Mai Ấu Thư thấy nàng sang, bèn gật đầu chào hỏi, thấy Vương Nhược Quân cho nha mang một chiếc vòng tay đến mặt .

"Con gặp đây thấy mến, tặng một món quà tin, cũng chứ ạ?" Vương Nhược Quân khoác tay Hoàng hậu, giọng điệu mấy phần nũng nịu.

Hoàng hậu trong lòng cũng sáng tỏ, rõ ý định của Thái hậu, cũng Mai Ấu Thư dù Hành Vương yêu chiều đến , chung quy cũng là nữ chủ nhân của phủ Hành Vương.

Lúc nếu bà giữ thể diện cho Mai Ấu Thư, chỉ khiến cho những ngày tháng của nàng càng thêm khó khăn mà thôi.

mật điểm nhẹ mũi Vương Nhược Quân, : "Nhận quà của ngươi, đó là phúc phận của nó."

Rõ ràng Hoàng hậu cũng sớm mặc định khả năng Vương Nhược Quân trở thành Hành Vương phi tương lai là lớn, nên mới thể những lời như .

Mai Ấu Thư thấy nha mang đồ tới, trong lòng nhất thời thấp thỏm, ngẩng mắt lên lập tức đối diện với vị quý nữ . Đối phương nàng, mặt là nụ ôn hòa đúng mực, nhưng sự lạnh nhạt thờ ơ nơi đáy mắt phảng phất chút quen thuộc.

Ánh mắt của kẻ bề coi yếu thế như bùn đất , giống hệt như ánh mắt của Quân Sở Cẩn khi mới gặp Mai Ấu Thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-207.html.]

Cảm giác mơ hồ Mai Ấu Thư , nhưng cung tỳ quen sắc mặt chủ t.ử như nàng đương nhiên hiểu rõ, vị Vương cô nương và Quân Sở Cẩn về bản chất là cùng một loại .

Hay đúng hơn, họ vốn xuất từ cùng một tầng lớp, đều mang theo sự cao quý bẩm sinh mà khác thể nào .

"Con các ngài đều săn hổ cả , nguy hiểm ?" Vương Nhược Quân chút lo lắng .

Hoàng hậu đáp: "Họ sớm dò xét rõ ràng hang hổ trong núi . Thánh thượng hiện giờ chỉ dẫn theo một vài tâm phúc xem cho , xung quanh còn thị vệ theo, sẽ ."

"Vậy những còn chẳng chỉ thể săn mấy con nai con thôi ?" Vương Nhược Quân mím môi .

Hoàng hậu kỳ lạ nàng một cái, hỏi: "Sao là nai con?"

Vương Nhược Quân đáp: "Những con nai con đó thường nai ở bên cạnh. Nếu nai con một mũi tên b.ắ.n trúng, nai tất sẽ lao đến, chứ chỉ lo cho bản chạy thoát. Đến lúc đó, cả lẫn con chẳng đều trở thành con mồi của khác ?"

Hoàng hậu chỉ nhíu mày: "Thương tấm lòng cha trong thiên hạ…"

Vương Nhược Quân : " ạ. Chỉ tiếc là con nai đó sinh là một con nai yếu ớt dễ bắt nạt, nai con do nó sinh , nhận sự che chở mạnh mẽ, cũng chỉ thể mặc bắt nạt. E rằng nó chỉ ước sinh con rồng cháu phượng, nhưng nó sinh thì thể lựa chọn… thế gian vốn cá lớn nuốt cá bé, chuyện cũng là lẽ thường tình."

Hoàng hậu vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng : "Cách của ngươi cũng thật độc đáo."

Vương Nhược Quân , chỉ bưng tách lên nhấp một ngụm.

Người những lời của Vương Nhược Quân chỉ một Hoàng hậu.

 

 

Loading...