"Đến lúc đó sẽ ít gia quyến của các đại thần cùng, nàng hãy với , sẽ dạy nàng b.ắ.n cung săn b.ắ.n." Quân Sở Cẩn với Mai Ấu Thư.
Mai Ấu Thư hỏi: "Có là thể tự săn thỏ, heo rừng về nướng ăn ạ?"
Suy nghĩ của tiểu cô nương quả thực thực tế. Đối với đám vương công quý tộc , đây là một dịp để khoe khoang bản lĩnh.
với nàng, đây là một kỹ năng để nuôi sống bản .
Nàng Quân Sở Cẩn, đôi mắt càng lúc càng lấp lánh: "Vậy tức là dù còn tiền, cũng thể dựa săn b.ắ.n để nuôi sống ?"
"Ít nhất cũng nuôi nổi mười như nàng…"
Quân Sở Cẩn mỉm nàng, thầm nghĩ đầu óc tiểu cô nương thật đơn giản, chỉ vì chuyện cỏn con như cũng thể vui vẻ đến thế.
Đến ngày họ cùng lên đường.
Hoàng hậu gọi nàng đến bên cạnh, hỏi thăm tình hình gần đây, cho Quân Sở Cẩn lui . Lúc , mới chịu rời ánh mắt khỏi tiểu cô nương.
Nhìn từ xa, dáng vẻ của quả thật lạnh lùng xa cách.
"Ngươi lo cho ? Hắn là một tay săn cừ khôi, về khoản , thể bì với chỉ đếm đầu ngón tay thôi." Hoàng hậu an ủi nàng.
Mai Ấu Thư khẽ gật đầu. Thực nàng lo lắng cho Quân Sở Cẩn, mà chỉ cảm thấy bản lạc lõng giữa khung cảnh nên chút gò bó mà thôi.
Bên , Từ Thái hậu đang trong lều, qua tấm rèm do cung nữ vén lên, bà lờ mờ trông thấy con gái bên cạnh Hoàng hậu.
Bà đầu , hỏi: "Cô nương đột nhiên xuất hiện bên cạnh Hoàng hậu là con nhà ai thế, giờ ai gia từng gặp?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-206.html.]
Vương Nhược Quân dâng cho bà , nghĩ đến những lời bà , cũng cảm thấy chút khó mở lời.
Kinh ma ma thấy bèn : "Vừa Hành Vương mới đến thỉnh an, lẽ cô nương là trong phủ Hành Vương."
Thái hậu khẽ ngước mắt lên, nhưng về phía Vương Nhược Quân. Thấy nàng dám ngẩng đầu, bà quát khẽ: "Ngươi xem ngươi còn chút thể thống nào ?"
Bờ vai Vương Nhược Quân run lên, lúc mới ngẩng đầu, phần tủi Từ Thái hậu.
"Chỉ là một thứ đồ chơi thôi, cũng đáng để ngươi so đo như ?" Từ Thái hậu ngả tay vịn bằng gỗ t.ử đàn chạm khắc hoa mẫu đơn bên , mí mắt cụp xuống, : "Chỉ là Hành Vương đúng là quá đáng. Dịp trang trọng thế mà dẫn theo một kẻ gì, đúng là chút quên mất lễ nghi."
"Cô bà, cứ yên tâm, con nhất định sẽ so đo với nàng nữa, cũng tuyệt đối chuyện với nàng ." Vương Nhược Quân nhỏ giọng , chỉ mong Từ Thái hậu thể cho nàng một sắc mặt .
"Chẳng lẽ ngươi phủ Hành Vương cũng chuyện với nó?" Từ Thái hậu liếc nàng một cái, : "Ngươi cứ tỏ rộng lượng là . Bây giờ nó là , ngươi là quý nữ. Sau nó vẫn là , còn ngươi là chủ mẫu. Nó lúc nào cũng sắc mặt của ngươi, cần gì cố tình tránh né."
Vương Nhược Quân bà cho đỏ mặt.
Thái hậu phất tay: "Đi thỉnh an Hoàng hậu , giờ nó đối xử với ngươi cũng tệ."
"Ả tiện mà quá kiêu ngạo thì quả thực lợi cho ngươi , ngươi cứ răn đe một chút, cũng chẳng ảnh hưởng gì."
Vương Nhược Quân hiểu ý trong lời bà , lập tức hành lễ với bà mới xoay khỏi lều.
Kinh ma ma theo bên cạnh nàng . Khi đến mặt Hoàng hậu, Hoàng hậu còn đặc biệt dậy, hỏi Kinh ma ma về tình hình của Thái hậu.
"Thái hậu ngoài, chỉ là ở cho Thánh thượng vui vẻ thôi ạ." Ý tứ của câu rõ, Thái hậu hôm nay sẽ chỉ ở trong lều, ý định ngoài .