Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ép Vi Phách tay, tự nhiên là chuyện nữ nhân túm tóc c.h.ử.i ngoài đường nữa.

Sau khi dọa cho một đám nữ quyến hậu viện sợ c.h.ế.t khiếp, Vi Phách chút gánh nặng tâm lý mà về ngủ để giải trừ d.ư.ợ.c tính trong rượu.

Mai Ấu Thư thì đang sức giãy giụa trong lòng Lê Vân, Lê Vân lúc mới phản ứng .

Khi thấy tiểu cô nương ôm đến mặt đỏ bừng, nàng lắp bắp : "Không… chứ?"

Mai Ấu Thư lắc đầu, nhưng cúi mắt chút thất thần n.g.ự.c đối phương.

Cảm giác áp thật là… mềm thoải mái.

Chẳng trách đặc biệt yêu thích vị trí của nữ nhân.

"Sao ?" Lê Vân thấy nàng vẫn còn ngẩn ngơ, bèn nhỏ giọng hỏi.

Mai Ấu Thư lắc đầu, nhưng vẫn tò mò đưa tay chọc n.g.ự.c nàng , giọng điệu khá phức tạp: "Lớn hơn của nhiều quá."

Lê Vân tức thì đỏ bừng mặt, gạt tay tiểu cô nương : "Di nương bậy, !"

Đêm hôm đó, cảnh tượng m.á.u me vẫn cứ lởn vởn mắt Lê Vân.

Mỗi khi nghĩ đến tình cảnh thê t.h.ả.m của lão Lý, nàng khỏi rùng , giúp Mai Ấu Thư gỡ tóc , nhỏ giọng : "Nô tỳ nhớ lão Lý còn từng chuyện với chúng , cô nương còn cho ông một túi bạc, ông con đường sai trái ?"

"Ta cũng tại ông như …" Trong mắt Mai Ấu Thư cũng đầy vẻ mờ mịt.

Dù giải thích thế nào, lẽ cũng thể chống câu "con luôn đổi".

" Vi Phách ma ma cũng thật quá tàn nhẫn, g.i.ế.c mà mắt cũng chớp một cái, cần đến mức ?" Lê Vân tỏ vẻ đồng tình.

Mai Ấu Thư lắc đầu, vài phần thấu hiểu cho Vi Phách, : "Nếu bà bản lĩnh như , chẳng Bội T.ử cô cô và lão Lý thành công , bà cũng chắc còn mạng sống."

Lê Vân ngạc nhiên nàng: "Di nương xưa nay đều nhát gan, sợ?"

Mai Ấu Thư nhớ , lúc nàng thấy thì chỉ thấy một vùng m.á.u me.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-197.html.]

"Ông …" Cô bé chớp chớp mắt.

Lê Vân nàng , nghĩ cũng đúng. Nếu c.h.ế.t là Vi Phách, ở đó là lão Lý và Bội Tử, mới thật sự đáng sợ.

"Vậy di nương nghỉ ngơi , nô tỳ ngoài canh gác."

Lê Vân định , nhưng tiểu cô nương níu lấy tay áo.

"Ngươi sợ ?" Tiểu cô nương yếu ớt hỏi.

Lê Vân : "Sợ chứ, chỉ sợ đêm nay sẽ gặp ác mộng."

Tiểu cô nương rạng rỡ, vỗ vỗ vị trí bên cạnh : "Vậy thì ngủ chung ."

Lê Vân nhất thời cứng họng.

Hóa tiểu cô nương cũng ngày càng giữ thể diện .

hai chữ "nhát gan" khắc trán nàng, nàng thừa nhận cũng vô ích.

Thực , Vi Phách cũng nhất thiết hạ sát lão Lý. Bà vì lòng từ bi mà cần nương tay.

Những đối với bà chỉ như con kiến, căn bản cần để tâm.

Chỉ là lão Lý đ.á.n.h gãy xương còn cố bò ngoài để vạch trần phận của Vi Phách. Vi Phách tự nhiên do dự mà c.h.é.m một nhát, kết thúc những lời kịp của ông , đồng thời cũng là g.i.ế.c gà dọa khỉ, cho những kẻ chột xem.

Còn việc lão Lý Bội T.ử tẩy não tự nguyện chọn con đường , còn ai quan tâm nữa.

Bởi vì đời ngàn vạn con đường, thể mà vẫn , thì tất yếu trả một cái giá đau đớn.

Đến sáng hôm , Thanh Tụ với vẻ mặt tiều tụy chạy đến Hải Đường viện, quỳ cửa chịu dậy.

"Xin Mai di nương thu nhận nô tỳ, tất cả đều là do Bội T.ử cô cô ép buộc nô tỳ. Bây giờ nô tỳ phản bội bà , e rằng bà cũng sẽ tha cho nô tỳ." Thanh Tụ lóc, dập đầu với Mai Ấu Thư, đến nỗi trán cũng bầm tím.

 

 

Loading...