Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nếu ông xong chuyện thì thật sự còn đường sống nữa.

Lúc , Mai Ấu Thư tắm rửa xong, đang chuẩn ngủ, thì Thanh Tụ hoảng hốt chạy sân.

Mai Ấu Thư nhận nàng là nha hầu hạ bên cạnh Quân Sở Cẩn, bèn hỏi xảy chuyện gì.

"Di nương, xin di nương cứu nô tỳ…" Nàng lau nước mắt, kể đầu đuôi câu chuyện cho Mai Ấu Thư .

Hóa là Bội T.ử vẫn luôn phục địa vị của Vi Phách trong phủ, ngấm ngầm oán hận, lâu ngày thành thù, mua chuộc lão Lý để bôi nhọ Vi Phách, hòng nhân lúc Vương gia ở nhà mà đuổi bà khỏi phủ.

Còn Thanh Tụ thì vẫn luôn ép buộc việc cho Bội Tử, nhưng đêm đến lương tâm c.ắ.n rứt, vô cùng dằn vặt, nên vội vàng đến thú nhận chuyện với Mai Ấu Thư.

Mai Ấu Thư mặc y phục, về phía phòng của hạ nhân nơi lão Lý ở.

Lúc đêm khuya, họ đến ngoài cửa thì thấy một tiếng hét t.h.ả.m thiết bên trong.

Mai Ấu Thư vội đẩy cửa , khi rõ cảnh tượng bên trong, cả nàng sững sờ tại chỗ.

"Di nương thấy gì , mau ngoài để nô tỳ dọn dẹp…" Lê Vân ở phía kéo nàng, nhưng nàng đưa tay đóng sập cửa .

Lê Vân và Thanh Tụ nhất thời ngơ ngác, khó hiểu cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t.

Cũng tiểu cô nương nữa…

Cùng lúc đó, Vi Phách chậm rãi nhặt chiếc áo của từ giường lên, tiện tay nhét hai cái bánh bao giường trong áo.

Đợi bà ung dung mặc xong y phục, mới ngước mắt lên, ánh mắt lạnh lùng tiểu cô nương ở cửa.

"Cái bánh bao …"

Tiểu cô nương chằm chằm n.g.ự.c bà, đầu óc như chập mạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-195.html.]

"Gọi ma ma cái gì, con nhận , gọi là thì gọi một tiếng cha cũng ."

Vi Phách vỗ vỗ nếp nhăn áo .

Tiểu cô nương thì khẽ run lên, đưa tay mở cửa nữa, thất thần bước ngoài.

"Sao , Vi Phách ma ma …" Lê Vân ở bên ngoài sớm tưởng tượng đủ loại cảnh tượng.

Biết là tiểu cô nương thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại của bà, nên mới đóng cửa cho khác thấy.

Mai Ấu Thư xoa xoa cánh tay, nghĩ đến ý đồ của lão Lý, nhất thời thấy rùng , chỉ nhỏ giọng với Lê Vân: "Thôi… về ."

Trong phòng, lão Lý phun một ngụm m.á.u, chỉ Vi Phách : "Nếu vì ngươi, bệnh nặng đến thế, đến cả m.á.u trong tim cũng nôn …"

Vi Phách lạnh ông : "Bớt những lời đường hoàng đó . Ngươi dám mỗi nôn m.á.u, cơ thể ngươi cảm thấy khỏe hơn ? Ngươi nôn là m.á.u bầm, triệu chứng sẽ ngày càng ít , nếu điều dưỡng thêm thậm chí thể khỏi hẳn."

"Cho dù ngươi thật sự lo lắng, cũng thể hỏi thẳng . Ngươi hỏi, mà chọn tiền của Bội Tử, chẳng qua là để sâu sắc thêm sự hiểu lầm trong lòng , để thể danh chính ngôn thuận cầm tiền của Bội T.ử hại ân nhân cứu mạng của ."

Lão Lý cứng họng, là vì tức giận chột , mà thật sự lời nào nữa.

lúc , bên ngoài tiếng ồn ào, rõ ràng là một nhóm nữa đến.

Không cần hỏi cũng , đến chính là Bội Tử.

Tình hình , Mai Ấu Thư tự nhiên thể .

Bội T.ử đến giấu đầu hở đuôi : "Di nương đến đây, là để che đậy chuyện của ai đó chứ?"

Lúc Vi Phách liền cửa, ánh mắt lạnh lùng .

Bội T.ử ngẩng đầu, chút manh mối từ b.úi tóc lỏng của bà, bèn đến mặt đối phương : "Vi Phách ma ma ngần tuổi mà vẫn phong lưu như , e rằng bà quản sự của vương phủ cũng chuyện dễ dàng. Đợi đến sáng mai, sẽ bà là thứ hàng gì…"

 

 

Loading...