Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 194

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"E rằng đường gập ghềnh vất vả, Mai công t.ử vẫn nên chuẩn tâm lý." Quân Sở Cẩn trầm giọng .

Ngụ ý lẽ là, con đường mệt dài, còn xóc nảy, để xem lát nữa ngươi còn nổi .

Thế nhưng Mai Niên Cẩm hiểu ý của , ngược còn rạng rỡ hơn, chút đắc ý : "Điện hạ đừng coi thường , mấy năm nay nam về bắc, là mấy công t.ử bột mỏng manh ."

Ánh mắt Quân Sở Cẩn lướt qua mặt , như thể thấy mấy chữ "Ta sợ mệt, còn thể khoe khoang thêm một lúc nữa" đó.

Thế là đường , chuyến hành trình vốn nóng nực dường như lập tức hạ xuống mười độ, khiến lạnh cả sống lưng.

Mãi đến tối, khi ở trong dịch quán, hạ nhân mang y phục giặt đến, với Quân Sở Cẩn: "Gói y phục là do nha bên cạnh Mai di nương giao cho thần, là do Mai di nương tự tay ."

Quân Sở Cẩn lạnh nhạt đáp, bảo đặt đồ lên bàn.

Chờ ngoài , mới mở gói đồ , thấy bên trong một bộ yếm và quần lót mới tinh.

Hắn cuối cùng cũng nhịn mà cong môi , thầm nghĩ tiểu cô nương cũng điều đấy chứ.

Chỉ là thế nào để khoe bộ đồ lót mặt cữu cũng trở thành một vấn đề nan giải.

Quân Sở Cẩn vuốt cằm, trầm tư suy nghĩ.

Đến ngày hôm , khi hai lên đường trở , Mai Niên Cẩm chuyện, chỉ : "Chẳng ngài đường gió bụi dễ hỏng y phục ? Dù cũng là đầu tam cho ngài, nếu mặc hỏng thì ?"

Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng tức đến đen mặt, vẻ ngoài tỏ đầy tự tin, giọng cũng bình tĩnh như bề ngoài: "Nàng thể may y phục cho cả đời, sợ gì chứ…"

C.h.ế.t tiệt, nhất định mặc, tin bằng khác!

Lúc , Hành Vương Điện hạ trong lòng khác vẫn là vị quý công t.ử quang phong tễ nguyệt, thanh nhã như ngọc.

Còn chuyện lòng của đôi khi còn nhỏ hơn cả lỗ kim, ngay cả Mai Ấu Thư cũng hề .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-194.html.]

Bên họ đang đường ngược lên phía bắc, còn Hành Vương phủ thì vắng vẻ nhiều.

Mai Ấu Thư vốn nghĩ một ngủ sẽ chút cô đơn.

ngờ một đêm cái lò sưởi to đùng ôm giải nhiệt, cũng ai cứ khăng khăng ôm ấp nàng, khiến nàng ngủ vô cùng thoải mái.

Lúc nàng mới phát hiện , hoá chiếc giường rộng đến thế, hề chật chội chút nào.

Mỗi tối cố sức chen chúc nàng chỉ vị Hành Vương Điện hạ mà thôi.

Trong phủ một khi sóng yên biển lặng quá lâu, dễ lơ là.

Ví như hôm nay, lão Lý tìm đến Vi Phách, vô cùng cảm kích.

"Ta vốn tưởng sắp qua khỏi, may nhờ ma ma mới sống đến ngày hôm nay, cảm tạ ." Lão Lý .

Vi Phách xua tay, : "Nhiều năm nhà cũng từng mắc bệnh, cứu , nên mới học châm cứu và d.ư.ợ.c lý, chỉ là chút ít thôi."

Ánh mắt lão Lý lóe lên, rót rượu cho cả hai, kính đối phương vài ly.

Còn Vi Phách thì như thể gợi chuyện cũ, tâm trạng u uất, cũng hợp tác uống cạn ly đến ly khác.

Rượu khác với rượu hoa quả uống ở Hải Đường viện hôm đó, nam nhân con trai đều thích uống rượu mạnh, đến chỗ Vi Phách cũng câu nệ những thứ , rượu cay họng, uống cũng sảng khoái.

Chờ đến khi lão Lý chuốc say , đang định kéo bà lên giường, thì thấy bà đột ngột mở mắt.

"Ngươi và đều ngần tuổi , còn thích hợp ?" Bà mặt biểu cảm .

Lão Lý rùng một cái, coi như thấy, thầm nghĩ nhận tiền , huống hồ trong rượu bỏ t.h.u.ố.c, lúc dù bà võ công cao cường đến cũng thể dùng .

 

 

Loading...