Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân Sở Cẩn thấy xong mà nàng chỉ phản ứng bình thản như , chút hài lòng.

"Nàng định thứ gì đó cho để phần thưởng ?" Giọng ẩn chứa vài phần bất mãn.

Mai Ấu Thư , nhịn trộm, nhưng cũng chịu đáp lời.

Đợi đến khi lịch trình định , Bội T.ử lập tức sai nha chuẩn các loại đồ vật, với Quân Sở Cẩn: "Đường của gập ghềnh, e rằng bên cạnh cần một nha chăm lo nóng lạnh mới . Nô tỳ để Thanh Tụ cùng …"

"Không cần." Quân Sở Cẩn lạnh nhạt ngắt lời: "Những chuyện tự Vi Phách sắp xếp. Việc trong phủ xưa nay ngươi vẫn quản lý , lúc vắng, trong phủ xảy chuyện."

Bội T.ử từ chối thẳng thừng, ánh mắt liếc thấy đám nha đang lén , nhất thời cảm thấy khó xử, chua xót, chỉ cảm thấy địa vị của trong phủ ngày một sa sút.

Đợi đến khi Thanh Tụ cùng bà bước ngoài, bà mới Thanh Tụ : "Cô cô với , cũng . vị ở Hải Đường viện sắp trở thành tâm can của Vương gia , lúc chúng chen cũng chỉ tự rước lấy bực ."

Dù là nam nhân nữ nhân, lúc đang trong giai đoạn mặn nồng, e rằng bảo họ moi t.i.m cũng bằng lòng.

Chỉ thể chờ ngày tháng dài lâu, tình cảm nhạt , khác mới cơ hội.

Bội T.ử thì lạnh hai tiếng: "Ngươi đó là chủ t.ử thì cũng thôi , nhưng mụ già đó dựa cái gì, chỉ một mực nịnh bợ vị ở Hải Đường viện. Lúc cứu Vương phi, đám đó còn ở xó nào, bây giờ ngược đều thành nhân vật cả ."

lấy một chiếc túi thơm xuống, đưa cho Thanh Tụ: "Ngươi đem túi tiền cho lão Lý ."

Thanh Tụ liếc một cái, nhưng chịu đưa tay .

"Cô cô, dã tâm gì, chỉ một lòng một hầu hạ Điện hạ, một nô tỳ bình thường là ."

"Bớt lắm lời." Bội T.ử mất kiên nhẫn ném túi bạc vụn lòng Thanh Tụ, bỏ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-193.html.]

Thanh Tụ cầm túi tiền, thì thấy một trong cửa lộ vẻ kinh ngạc.

"Thanh Liên, ngươi thấy cả ?"

Vẻ mặt Thanh Liên chút kỳ lạ, gật đầu, nhưng cũng nhiều lời.

Chờ đến ngày khởi hành mà vẫn thấy một đường kim mũi chỉ nào của nào đó, sắc mặt Quân Sở Cẩn âm u.

Người chuyện thì giữ im lặng, thì chỉ nghĩ rằng lòng nặng trĩu vì chuyến sắp tới.

Mai Niên Cẩm thì đang cưỡi lưng ngựa, với : "Tay nghề của tam ngày càng hơn, đôi giày còn thoải mái hơn đôi , do chất liệu khác ."

Quân Sở Cẩn qua loa "ừm" một tiếng, nhưng thèm liếc đôi giày chân .

Trong lòng nghĩ hóa đây đầu tiên tiểu cô nương may giày.

Lần tiểu cô nương chỉ cho một cái túi thơm… khóa trong tủ .

Bây giờ nghĩ , thà đem nó ngoài còn hơn là giấu , ít nhất còn thể so cao thấp với tên cữu .

Nào ngờ Mai Niên Cẩm lấy túi thơm bên hông xuống vỗ vỗ, : "Những thứ khác thì , chỉ là tay nghề thêu thùa chiếc túi thơm mà tam hồi quá vụng về, lúc đó cũng nỡ đả kích . Chỉ thể , tay nghề thêu thùa của e là còn bằng ma ma may vá bên cạnh ."

Hắn treo túi thơm về chỗ cũ.

Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng nhịn mà liếc mắt , thầm nghĩ thứ coi như báu vật mà chê bai, oái oăm là thứ thì cũng , điều khiến chau mày đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi.

 

 

Loading...