"Đại ca…" Giọng Mai Ấu Thư bỗng chút run rẩy: "Huynh … , từng cứu nhị công t.ử đó."
Mai Niên Cẩm nàng kể đầu đuôi câu chuyện, cũng mấy để tâm, : "Kẻ như e là dễ c.h.ế.t , cần cảm thấy thể ảnh hưởng gì đến ."
"Chỉ là… kẻ sâu lường , thế lực e rằng chỉ hơn chứ kém Hành Vương, nên tránh xa ." Hắn nhắm mắt , : "Có thể dùng thủ đoạn để đả kích năm năm, e rằng tâm tính của cũng của bình thường."
Mai Ấu Thư nhớ đến dáng vẻ của đó trong sương phòng, lòng run lên.
là bình thường.
Nếu Thiệu Hành Mặc cưới Mai Ấu Lam, nàng thật sự hiểu tại đó gã vẫn cưới nàng .
Nếu gã bằng lòng cưới, tại còn xuất hiện mặt nàng, những lời kỳ quái như .
"Vậy tứ ?"
Mai Niên Cẩm xua tay, khóe môi thoáng hiện một nét châm biếm: "Ta là kẻ chỉ lo cho bản , nhưng họ sợ phá hỏng chuyện của , chỉ chăm chăm lợi ích mắt, còn thể gì đây."
Nếu là ruột, ruột, kẻ tiểu nhân.
Chỉ cần nửa lời về vị nhị công t.ử , họ sẽ coi đó là lời gièm pha, vu khống.
Mấy ngày nay sống vật vờ, phần lớn cũng là vì chịu đả kích nhỏ từ gia đình.
Mai Ấu Thư thấy vẫn còn mệt mỏi, chỉ bảo nghỉ ngơi thêm, về Hải Đường viện.
Lúc Quân Sở Cẩn đến, nàng đang cửa sổ may một đôi giày.
Đôi giày đó tuy là kiểu của nam nhân, nhưng kích cỡ thì cho Quân Sở Cẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-192.html.]
Quân Sở Cẩn xuống bên cạnh nàng, thấy dáng vẻ chăm chú của nàng nên cũng phiền.
"Điện hạ, đại ca của dạo lắm." Mai Ấu Thư lẩm bẩm một câu.
Quân Sở Cẩn : "Nàng cũng quan tâm nhỉ, còn may giày cho …"
Trong mắt , Mai Ấu Thư đáng lẽ nên bất kỳ quan hệ nào với nhà họ Mai nữa.
Vậy mà nàng đối xử đặc biệt với đại ca , khiến trong lòng chút vui.
Mai Ấu Thư : "Chàng đó thôi, lúc còn ở Mai gia, chỉ đại ca là đối xử với nhất. Mỗi thấy gặp chuyện , đều khoanh tay ."
Nói đến đây nàng dừng , ngước mắt : "Chàng , ai đối xử với , cũng sẽ đối với họ, ạ?"
Quân Sở Cẩn đưa tay vuốt lọn tóc mai bên tai nàng, véo nhẹ má nàng, miệng đáp: "Phải."
Nhất là khi tất cả đều đối xử với nàng, bằng lòng đối với nàng lúc đó, đương nhiên cũng sẽ ghi lòng tạc .
Trên mặt Mai Ấu Thư lập tức nở nụ , nàng cúi đầu, mân mê kim chỉ kể chuyện của Mai Niên Cẩm cho .
"Cũng cách nào để đại ca vực dậy tinh thần ." Nàng thể , trong lòng Mai Niên Cẩm vẫn luôn một nút thắt, chắc hẳn cũng dằn vặt.
"Chuyện cũng khó." Quân Sở Cẩn : "Vài ngày nữa đến Nhưỡng Châu một chuyến, tình hình thiên tai ở đó kéo dài hơn nửa năm vẫn giải quyết thỏa, mà quan viên địa phương vẫn thể vững như núi Thái Sơn. Nghĩ bụng chắc chắn bên trong điều mờ ám thể cho khác ."
"Chàng định dẫn theo đại ca của ?" Mai Ấu Thư hỏi .
Hắn : "Nàng tâm bệnh, thì để tự xem xem, tâm bệnh của so với dân sinh bá tánh, cái nào nặng, cái nào nhẹ. Hắn tận mắt chứng kiến sẽ tự ."
Mai Ấu Thư khẽ gật đầu, trong lòng nghĩ, đời dường như chuyện gì mà vị mắt đây .