Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 190

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Còn Mai Niên Cẩm thì tìm một cái đình mát, trực tiếp gục bàn ngủ .

Lúc Mai Ấu Thư mới bước tới xem, thấy còn vẻ ngoài sáng sủa như đây.

"Thảo nào mấy con về gặp ca ca, biến thành dáng vẻ ..." Tiểu cô nương nhất thời cũng cảm thấy khó xử, nên bảo Vệ Phách báo cho Quân Sở Cẩn một tiếng.

Sau khi Vệ Phách , Mai Ấu Thư liền gọi đối phương dậy.

Đối phương từ từ ngẩng đầu lên, Mai Ấu Thư một lúc lâu trong mắt mới tiêu điểm.

"Ừm... là tam ?"

Mai Ấu Thư gật đầu, : "Đại ca ca chắc là say quá , cho đưa về."

Hắn xua tay, : "Không cần, về nơi đó nữa, cứ ."

Hắn xong gục xuống bàn, để ý đến nàng nữa.

Chỉ đợi Quân Sở Cẩn gọi hai hạ nhân đến, Mai Ấu Thư do dự một lúc lệnh cho hai họ đưa Mai Niên Cẩm đến Hành Vương phủ.

Hai họ mặt đổi sắc đáp lời nàng khiêng .

Mai Ấu Thư lệnh xong, do dự Vệ Phách : "Có con nên báo với Vương gia một tiếng ..."

Vệ Phách cũng dài dòng với nàng, chỉ nghiêm túc với nàng: "Đây là quyền lợi Vương gia cho con."

Nếu là ngày thường, chắc bà với tiểu cô nương như , nhưng bây giờ tiểu cô nương nhận bà , lúc bà cũng cần hướng dẫn đối phương một nhận thức đúng đắn về phận của .

Tiểu cô nương còn là đứa trẻ ai thương, lưng nàng Hành Vương Điện hạ, thế là đủ .

Lúc Mai Niên Cẩm tỉnh , chỉ thấy đang ở một nơi sạch sẽ, cơ thể cũng vô cùng sảng khoái.

Hắn dậy, đưa tay sờ lên cằm, phát hiện ngay cả râu mặt cũng cạo sạch sẽ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-190.html.]

Bộ y phục đang mặc cũng là loại vải mới tinh.

Hắn nhíu mày, đang định dậy thì thấy Mai Ấu Thư bước phòng.

"Đại ca còn thấy đau đầu ạ?" Mai Ấu Thư đưa bát canh giải rượu mà nha phía bưng tới.

Hắn ngơ ngác nhận lấy, chút kinh ngạc nàng.

"Là đưa về đây?" Hắn hỏi.

Mai Ấu Thư gật đầu, giục : "Canh vẫn còn ấm, đại ca uống ngay , thể ấm dày."

Sau khi uống xong bát canh giải rượu, Mai Niên Cẩm mới ngắm tiểu cô nương mặt.

Tiểu cô nương của bây giờ khác hẳn với dáng vẻ đáng thương mà từng thấy ở Mai phủ.

Hôm nay, nàng mặc một chiếc váy lụa thêu ngọc trai màu tím khói, tà váy dài quét đất. Nơi ánh sáng chiếu tựa như rắc một lớp bột vàng, lấp lánh thứ ánh sáng dịu dàng pha chút sắc hồng.

Trước ở Mai phủ, dù nàng cũng thu hút nhưng luôn thiếu một thứ gì đó, khiến cảm thấy nàng giống như một con rối xinh giật dây, hoặc một bình hoa di động.

Thế nhưng giờ đây , thấy nàng như một đóa hoa còn đọng sương mai. Không bàn đến , chỉ riêng linh khí và vẻ căng tràn sức sống mơn mởn quanh cũng đủ khiến thể rời mắt.

"Đại ca giận ? Là tự ý đưa về Hành Vương phủ." Mai Ấu Thư thấy gì, bèn chút bất an.

Nàng theo thói quen nắm lấy tà váy. Chính những hành động nhỏ khiến Mai Niên Cẩm tìm vài phần quen thuộc, lúc mới dám chắc tiểu cô nương xinh đến độ sắp bay lên trời mắt đây vẫn là tam của nhà .

"Khụ…" Hắn nàng chằm chằm một hồi lâu, cảm thấy chút thất lễ, bèn vội đổi chủ đề: "Hắn đối xử với chứ?"

Vừa hỏi xong, thấy thật ngốc.

Nếu đối xử , thể nuôi nấng một tiểu cô nương trở nên mơn mởn hồng hào như thế ? Lại còn dốc lòng đem những thứ nhất cho nàng mặc, cho nàng đeo. E rằng hạ nhân trong vương phủ quyền lực và tầm đến .

 

 

Loading...