Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 182

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân Sở Cẩn tại nàng suy nghĩ như , chỉ cúi xuống đôi chân trắng nõn của nàng, hề thấy thứ đáng sợ như trong lời nàng .

Hắn chỉ nắm lấy cổ chân nàng, nhấc chân nàng lên, in một nụ hôn nóng ẩm lên mu bàn chân nàng, hỏi: "Còn ?"

Mai Ấu Thư rụt chân , chút khó chịu : "Không , còn nữa ..."

Quân Sở Cẩn vẫn hôn khắp chân nàng, ôm lấy lưng nàng, nghiêm túc với nàng: "Trên đó mùi của , sẽ thứ gì dám quấn lấy nàng nữa."

Mai Ấu Thư , những giọt nước mắt lập tức rơi xuống.

"Ngài lừa ..." Nàng vùi đầu lòng , nức nở: "Bọn họ chắc chắn đều nghĩ bệnh... nghĩ... nghĩ bình thường..."

Nàng bao giờ dám với ai những điều .

Nàng sợ lắm, sợ khác nàng bệnh, sợ khác lén lút xì xào coi nàng như quái vật.

Bệnh mà đại phu xem cũng chữa , nàng cũng với ai, chỉ sợ cho thích , dọa họ chạy mất.

Chỉ thể một sợ hãi, sợ hãi lâu lâu, sợ đến nên lời, cũng khi nào sẽ quên những chuyện đáng sợ đó, thể tỏ bình thường.

Quân Sở Cẩn tuy đoán trúng tâm bệnh của nàng, nhưng hề vui mừng vì điều đó.

Ngược , ôm c.h.ặ.t tiểu cô nương lòng an ủi, ở nơi tiểu cô nương thấy, sắc mặt như phủ một lớp sương băng.

"Nếu ai dám nàng, sẽ cắt lưỡi bọn chúng." Hắn khẽ dỗ dành bên tai nàng.

Nàng lắc đầu.

"Đừng..." Giọng nàng nghẹn trong áo : "Đau lắm..."

Hắn vuốt đầu nàng, càng thêm đau lòng.

"Đều nàng."

Khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo, thầm nghĩ đối phó với những kẻ lắm lời đó, cắt lưỡi lẽ còn quá nhẹ.

Sau khi hết, mặt Mai Ấu Thư cuối cùng cũng miễn cưỡng nở một nụ với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-182.html.]

Quân Sở Cẩn liền gọi nha đến chăm sóc nàng cẩn thận, tranh thủ ngoài phủ xử lý một công việc.

Đến tối, từ bên ngoài trở về, thẳng đến viện Hải Đường. Đèn trong phòng sáng, nhưng Lê Vân đang canh ở phòng bên.

"Di nương nghỉ ngơi ạ. Nô tỳ sợ sợ hãi, nên thắp đèn chứ tắt."

Quân Sở Cẩn khẽ gật đầu, rón rén bước phòng, thấy tiểu cô nương đáng lẽ ngủ giường, mà quỳ ở đầu giường đang gì.

Đợi tiểu cô nương nhận đến, thì khẽ kêu một tiếng, lập tức giấu tay lưng.

Quân Sở Cẩn nhíu mày bước tới nắm lấy cổ tay nàng, chỉ thấy đầu ngón tay nàng mấy vết xước nhỏ.

"Nàng đang ?" Hắn trầm giọng hỏi.

Tiểu cô nương c.ắ.n môi , liền lật chiếc gối lưng nàng lên, phát hiện bên giấu một con d.a.o cạo lông mày.

"Nàng lấy cái gì?" Quân Sở Cẩn cầm lưỡi d.a.o mỏng, dấu hiệu nổi giận.

Hắn đầu vị trí nàng , ngẩng đầu lên, phát hiện màn che nàng đ.â.m rách quá nửa.

Hắn xoa xoa trán, khá bất đắc dĩ : "Không thích thì bảo nha , tại tự lấy d.a.o rạch, nàng thương , sợ đau lòng ."

Mai Ấu Thư do dự : "Ta thích cái màn , sợ..."

"Sợ cái gì?" Quân Sở Cẩn mắt nàng, nhất quyết nàng tự .

Mai Ấu Thư mắt rưng rưng, nhưng ôm lấy cổ : "Ta chỉ sợ thôi, sợ nó rơi xuống, nhốt một bên trong."

Quân Sở Cẩn thở dài, ôm nàng lên: "Sao nàng sớm với , thích thì tháo nó , treo nữa."

Mai Ấu Thư trong lòng , mới chút buồn ngủ nhắm mắt , gật đầu.

"Không tháo cũng ... đợi lâu , sẽ nhớ nữa..."

Lời của nàng như lời mớ, dù sợ hãi, cũng đang cố gắng chịu đựng, dám đặt vị trí thể tùy ý đưa yêu cầu.

 

 

Loading...