Trịnh thị thấy ông tức giận bỏ , lập tức sa sầm mặt gọi Sử ma ma đến, : "Trước đây ngươi với thế nào?"
"Nô tỳ... nô tỳ ngóng là nó trốn khỏi Vương phủ, chắc là Hành Vương chán ghét ạ."
Trịnh thị tức đến bật , chỉ nơi bọn họ rời : "Hành Vương đó còn đưa mặt cho đ.á.n.h, ngươi thấy đó là dáng vẻ chán ghét ?"
Sử ma ma im lặng.
Trịnh thị : "Ngươi gọi những phụ trách tung tin đến đây, tại đến bây giờ bên ngoài vẫn động tĩnh gì?"
Sử ma ma một lát : "Những phụ trách tung tin giúp chúng đều tống đại lao cả ."
"Bên ngoài lời đồn, nhưng Hành Vương Điện hạ là tình nghĩa, ma ma bên cạnh vì chăm sóc mà lạc mất con gái, đó Hành Vương tốn nhiều công sức mới tìm giúp bà , còn đưa con gái của ma ma Vương phủ chăm sóc."
"Cái gì?" Trịnh thị chỉ cảm thấy đau đầu, thứ bà sắp đặt, dường như một bước.
"Nghe ... là Vương thị năm đó sảy thai, đau lòng quá, mới nhận con của khác con nuôi. Còn lão gia vì tình một đêm với bà , mới đưa hai con họ Vương phủ chăm sóc."
"Nực ! Đây đều là những thứ vớ vẩn gì !" Trịnh thị hất cả khay : "Lão già hổ đó, gì lòng như ?"
Bà vốn bôi nhọ mặt ông , khiến ông ghê tởm, hối hận, áy náy, bây giờ chuyện ngược thành vầng hào quang đầu ông , ông hận con bé đó mới là chuyện lạ!
"Phu nhân, e rằng chúng sớm theo dõi ," Sử ma ma bình tĩnh : "Chuyện chúng bàn bạc, bao giờ thứ ba . Mới hôm qua chúng sắp xếp tung tin đồn, nhưng những đó mới khỏi phủ lâu bắt. Nếu cứ chằm chằm Mai phủ, thể nhanh nhạy như ?"
"Ý ngươi là..." Trịnh thị khỏi do dự.
"Hành Vương Điện hạ căng thẳng vì tam cô nương như , mà hôm qua thấy bóng dáng..." Ý trong lời của Sử ma ma rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-179.html.]
Trịnh thị xoa xoa trán, phất tay bảo bà im miệng.
Vốn định thừa thắng xông lên, ngờ đụng tấm sắt. Nói bà và Mai Ấu Thư thù sâu oán nặng gì, thực cũng chỉ là coi con họ như cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, hận thể nghiền nát họ.
Nếu bà sớm thái độ của Hành Vương trong chuyện , tuyệt đối sẽ mạo hiểm như .
"Tạm thời đừng đụng đến chuyện nữa, còn rước lửa ."
Cho dù cái gai đ.â.m thối da thịt bà , bà ghê tởm đến cũng thể để nắm thóp.
Sử ma ma : "Vậy nô tỳ xử lý sạch sẽ một chuyện vặt vãnh."
Trịnh thị gật đầu, chỉ ngả giường, cả trái tim như lửa đốt.
Bà thật sự hận, chẳng lẽ thật sự còn cách nào trị con bé con thứ đó ?
Vài ngày , Mai Chính Đình đột nhiên đổi giọng điệu.
"Chắc mấy hôm cũng là do tức quá, con bé Thư nhi dù cũng gọi là cha bao nhiêu năm, thể vì chuyện của nó mà xa cách nó ." Mai Chính Đình thở dài .
Trán Trịnh thị giật giật đau nhói, bà dậy từ giường ông : "Lão gia ?"
Mai Chính Đình đáp: "Còn do nàng , khuyên nghĩ thoáng một chút, đối xử với Thư nhi."
Trịnh thị nóng lạnh: "Ồ, lão gia thể nghĩ thông là nhất . Chỉ gần đây lão gia chuyện vui gì, thấy ông lúc nào cũng vui vẻ."
Mai Chính Đình bà hỏi đến đây thì lập tức dậy, : "Ta cho bà một chuyện, bà đừng lung tung. Bành đại nhân mấy hôm với , tháng ông sẽ dâng sớ từ quan, ông tiến cử thế vị trí của ông ."