Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 178

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân Sở Cẩn : "Vậy cũng ."

Như , tiểu cô nương sẽ còn quan hệ gì với nhà họ Mai nữa.

Nàng là của một , cần bất cứ ai dùng bất cứ danh nghĩa nào để nàng chịu uất ức.

"Vậy..."

Mai Chính Đình lá thư hưu , ý bảo đối phương sớm quyết định. Nào ngờ Quân Sở Cẩn nhận lấy tờ giấy, mặt bọn họ: "xoẹt" một tiếng xé đôi.

"Điện hạ!" Trịnh thị thấy nhịn cao giọng: "Bên ngoài bây giờ lời đồn bay tứ phía, đều nó là đứa con khi phong lưu với bao , e rằng như cũng bất lợi cho danh tiếng của ngài."

"Phu nhân, lẽ nhầm ." Ma ma vốn cảm giác tồn tại lưng Quân Sở Cẩn đột nhiên lên tiếng: "Trong kinh thành từng lời đồn như ."

Sắc mặt Trịnh thị biến đổi.

Quân Sở Cẩn thèm một cái, : "Nếu như , mời hai vị đưa đón Thư nhi về Vương phủ."

Hắn đến nước , Mai Chính Đình tự nhiên thể ép bỏ .

Đoàn họ đến hậu viện, Quân Sở Cẩn thấy nơi cỏ dại mọc um tùm thì nhíu mày.

Sử ma ma : "Viện vốn là nơi bỏ hoang, hôm qua tạm thời sắp xếp cô nương ở phòng chứa đồ, bây giờ sẽ cho thả cô nương ."

, một ma ma lấy chìa khóa mở cửa một căn phòng tối tăm chật hẹp, ở cửa , bên trong tối om một tia sáng.

Quân Sở Cẩn nghĩ chắc chắn tiểu cô nương chịu uất ức, lập tức trong để an ủi nàng.

Nào ngờ Mai Ấu Thư chỉ co ro trong một góc, cả nhúc nhích.

Hắn quỳ một gối mặt nàng, khẽ gọi tên nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-178.html.]

Cũng gọi bao lâu, tiểu cô nương mới từ từ mở mắt, ngay khi thấy , nàng như kinh hãi mà tát cho một cái.

Sức của tiểu cô nương lớn, nhưng móng tay sắc, một cái tát lập tức để mấy vệt cào .

Sắc mặt Mai Chính Đình lập tức sa sầm, đang định quát mắng nàng, Trịnh thị kéo .

Trịnh thị thầm nghĩ, cứ để con bé loạn , bà tin Hành Vương là kẻ hạ tiện, đ.á.n.h mặt bao nổi giận.

Sắc mặt Quân Sở Cẩn đương nhiên là gì.

Mà cả tiểu cô nương đang run rẩy, rõ ràng là trong tiết trời ấm áp như , nàng như rơi hầm băng, run cầm cập.

"Điện hạ, nàng vẻ... lắm." Vệ Phách ở lưng khẽ nhắc.

"Ta ." Sắc mặt Quân Sở Cẩn càng khó coi hơn. Hắn vốn định đợi tiểu cô nương bình tĩnh mới chuyện, nhưng bây giờ xem nàng như thể khá lên , khiến lòng càng thêm nặng trĩu.

Hắn trực tiếp cởi áo khoác ngoài, bọc tiểu cô nương ôm lòng. Lúc dậy khỏi cửa, dừng bước về phía cửa sổ đóng kín mít.

Trong lòng Trịnh thị thót một cái, bèn bước lên : "Điện hạ, nó nhất thời chấp nhận thế của , bây giờ như thế , chắc là cần khuyên giải."

Một câu của bà đổ hết trách nhiệm về dáng vẻ của Mai Ấu Thư lên chính bản nàng, như thể chút liên quan nào đến Mai phủ.

Sắc mặt Quân Sở Cẩn lạnh như băng, cũng đáp lời bà , chỉ mang , những chuyện khác đều quan tâm.

Mai Chính Đình thấy bọn họ cứ thế rời , chỉ : "Hành Vương đó ý gì , thấy vẻ giận cá c.h.é.m thớt với Mai phủ chúng , chẳng lẽ con nhà đó lừa cũng là của ?"

Trịnh thị thở dài : "Chắc Thư nhi cũng là kẻ tâm cơ sâu sắc, ông xem, chúng chỉ nhốt nó một đêm, cũng gì nó, nó dáng vẻ , sợ khác chúng ngược đãi nó."

Mai Chính Đình sa sầm mặt, : "Thôi thôi, dù cũng sẽ nhận loại con gái, sáu năm coi như nuôi một con sói mắt trắng, thiệt thòi tự nuốt là chứ gì?"

 

 

Loading...