Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thiệu Hành Mặc đột nhiên thu nụ , bước về phía .

Mai Ấu Lam cảm thấy kỳ lạ: "Chẳng lẽ vì tỷ tỷ, giận ?"

Nha bên cạnh nàng : "Sao thể chứ, ngài quen tam cô nương . Chắc là cô nương quên , đây ngài cũng là con thất, cô nương miệt thị phận của tam cô nương như , lẽ chạm nỗi đau của ngài ."

Mai Ấu Lam hối hận vỗ vỗ miệng : "Cái miệng hại của , mẫu dạy bao nhiêu mà vẫn nhớ."

Sau bữa tiệc trưa, Trịnh thị tiễn khách cửa xong lập tức gọi Mai Ấu Thư hậu đường chuyện.

Mai Ấu Thư thì thấy Mai Chính Đình sớm chiếc ghế gỗ t.ử đàn khắc hoa văn Phúc Thọ ở chính giữa.

"Phụ ." Mai Ấu Thư hành lễ với ông .

Sắc mặt Mai Chính Đình u ám, hỏi nàng: "Con lúc nãy trong bữa tiệc xảy chuyện gì ?"

Mai Ấu Thư thấy sắc mặt ông , thì cẩn thận nhớ , chỉ nhớ giữa chừng Trịnh thị ngoài mấy , ngoài gì khác.

"Thưa phụ , con ." Nàng ngoan ngoãn đáp.

Mai Chính Đình đột nhiên đập bàn, dáng vẻ như tức đến bốc khói, chỉ nàng : "Ngươi còn dám ? Ta hỏi ngươi, từ khi ngươi Hành Vương phủ, còn coi cái nhà nhỏ bé gì nữa ?"

Mai Ấu Thư càng thêm hoang mang, cũng từ từ dậy khỏi ghế, Mai Chính Đình : "Là con sai điều gì, tại phụ tức giận như ?"

Mai Chính Đình : "Ngươi đừng giả vờ vô tội. Năm đó ngươi đưa ngươi phủ, cũng cái dáng vẻ giả tạo của hai con các ngươi lừa. Ta hỏi ngươi, phụ của ngươi rốt cuộc là ai?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-175.html.]

Mai Ấu Thư sững .

Trịnh thị ở bên cạnh với nàng: "Con cũng đừng trách phụ con nổi giận. Lúc nãy trong tiệc một nam nhân trung niên đến, ông là hàng xóm của Vương thị hồi còn ở Giang Nam, ông ... khi lão gia rời , con vẫn nghề buôn phấn bán hương ở thanh lâu đó. E rằng phụ của con chắc là lão gia."

"Di nương con , cha con chính là ." Mai Ấu Thư khẽ .

"Khế ước bán của ngươi ở Túy Hồng Lâu, ngày tháng giải trừ đó rõ ràng giống như lời bà . Trong vòng nửa năm khi , bà vẫn còn ở lầu xanh đó. Các ngươi... các ngươi còn lừa !"

Ông ném tờ giấy đó xuống mặt Mai Ấu Thư.

Mai Ấu Thư nhặt tờ giấy lên xem, miệng càng lúc càng nên lời.

"Phụ ..."

"Ngươi đây là giả ? Ta cho ngươi , con dấu là thật một trăm phần trăm! Nếu bọn chúng dám giả, dám tống chúng đại lao! Ta thật ngờ, hai con các ngươi vô sỉ đến thế, lừa gạt suốt mười mấy năm trời. Ngươi là thứ nghiệt chủng từ bụng kẻ nào chui mà cũng dám gọi một tiếng phụ ? Ta khinh! Nhà họ Mai bao đời thư hương trong sạch, con ngươi cho ô uế! Ngươi... ngươi thật là... Ta hận thể trói ngươi dìm sông cho !"

Ông mắng, ngón tay chỉ thẳng mặt Mai Ấu Thư, mất hết vẻ nho nhã, ôn hòa của một văn nhân.

Mai Ấu Thư bao giờ nghĩ một ngày những lời dài nhất mà phụ với là những lời lăng mạ và ghê tởm như .

"Người nuôi con sáu năm, con từng những chuyện . Nếu tất cả đều là thật, con..." Nàng đến đây thì ngập ngừng.

Nếu Vương di nương thật sự dối, nàng dựa mà sống công ở Mai phủ sáu năm?

Mai Ấu Thư siết c.h.ặ.t khăn tay, nghĩ bây giờ là gả , Quân Sở Cẩn cũng dặn nàng chuyện gì xảy cũng với ...

 

 

Loading...