"Không thì ."
Mai Ấu Thư lắc đầu: " thì cũng ."
Quân Sở Cẩn véo má nàng : "Vậy nàng hỏi gì?"
Mai Ấu Thư chớp mắt, : "Ngài còn bảo vệ như ?"
Tiểu cô nương trông cũng ngốc lắm, bây giờ ai là chỗ dựa của .
"Nàng cái con sói mắt trắng vô ơn , bảo vệ nàng, còn dám chạy." Quân Sở Cẩn lạnh một tiếng, sắc mặt cũng lạnh vài phần.
Mai Ấu Thư giả vờ thấy, chỉ mặt dày dán lòng , : "Ta vô ơn, thì cũng là thỏ mắt trắng thôi."
"Được thôi." Quân Sở Cẩn nàng chọc , : "Vậy nàng bắt nạt thì đừng biến thành thỏ mắt đỏ nhé."
Tiểu cô nương trong lòng hừ hừ mấy tiếng, từ lúc nào học kỹ năng nũng.
Đợi nàng ngủ say, sắc mặt Quân Sở Cẩn mới nhạt vài phần.
Hắn vươn tay khẽ cào cào mặt đối phương, thầm nghĩ đây mới là dáng vẻ bình thường của một tiểu cô nương.
Dù nàng ngang ngược hơn một chút cũng .
Xét đến cùng, tính cách của tiểu cô nương đều liên quan đến môi trường trưởng thành của nàng.
Một đóa hoa mềm mại nuôi trong một căn phòng tối thấy ánh mặt trời, thể cố gắng sống sót là dễ, huống hồ còn nàng nở rộ rực rỡ, tự tin kiêu hãnh như những đóa hoa trẻ trung khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-169.html.]
Mai Ấu Thư bao giờ cảm giác yêu thương, thực biểu hiện hôm nay của nàng cũng là một sự thăm dò và dựa dẫm.
Nàng bảo vệ tình cảm yêu thích , nhưng dám tùy tiện hành động, sự cẩn thận trong đôi mắt sương mù mềm mại chút khiến đau lòng.
Bây giờ chỉ hy vọng thể để nàng dần dần tiếp nhận một chút ánh nắng, phai chút nhợt nhạt.
Trong Thái Huy cung, Từ Thái hậu trong màn giường, đang để cô nương nhà Vương các lão xoa bóp vai lưng cho .
Vương Nhược Quân thấy bà vẫn ý buồn ngủ, bèn c.ắ.n môi kể chuyện ban ngày, : "Cô bà, xem Hoàng hậu nương nương nâng đỡ vị Mai di nương là ý gì?"
Cha của Vương Nhược Quân là Thủ phụ đương triều Vương Thương Nhâm, cũng chính là cô nương nhà họ Vương tổ chức hội mã cầu đó.
nàng là Từ thị là cháu gái của Từ Thái hậu, từ nhỏ nàng Từ Thái hậu yêu thích, vì một thời gian dài nuôi dưỡng gối Từ Thái hậu, thời gian ở trong cung cũng tương đối dài.
Từ Thái hậu hai mắt nhắm, xong cũng chỉ : "Ý đồ của Hoàng hậu rõ ràng như , ai gia lão bà giả câm giả điếc cũng ."
Vương Nhược Quân thấy bà , bèn nhịn nũng nịu : "Cô bà, bà như …"
"Con bé tâm tư gì chẳng lẽ ai gia còn ? Hoàng hậu trong lòng lo lắng địa vị vững chắc, dĩ nhiên lấy lòng Hành Vương, nhưng ai bỏ mặc." Từ Thái hậu từ từ mở mắt , đôi mắt xám xịt như phủ một lớp t.ử khí, hai má bà hóp, tóc bạc phơ, giống phúc, đúng là một dáng vẻ khắc nghiệt.
Năm đó khi chồng bà qua đời, một bà dẫn dắt đương kim Thánh thượng trong triều trôi dạt trong mưa gió, những khổ cực bà chịu đựng là điều mà các vị Thái hậu các đời đều từng .
Lúc đó bà hạ độc hãm hại, suýt nữa mù mắt, may mà vị lão Hành Vương trọng tình trọng nghĩa nâng đỡ họ trong lúc nguy nan, bà mới cuộc sống thái bình như ngày hôm nay.
Bà thở dài một tiếng, vẫn từ ái với tiểu cô nương lưng: "Cha của Hành Vương và ai gia tình nghĩa sinh t.ử, ai gia coi Hành Vương như con ruột, dĩ nhiên sẽ để nó dễ dàng một con tiểu hồ ly mê hoặc . Con là lễ nghĩa, gia thế như , ai gia tự sẽ chủ gả con cho nó."