Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:18:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mai Ấu Thư co chân , khẽ "ừm" một tiếng.

Quân Sở Cẩn nghĩ một lát khẽ mỉa: "Nàng thật sự tuổi thỏ…"

Mai Ấu Thư gì nữa.

Quân Sở Cẩn nghiến răng nghiến lợi : " tuổi sói."

Mai Ấu Thư nhỏ giọng đáp: "Ta …"

Quân Sở Cẩn lập tức im lặng, chỉ chăm chú nàng.

Đến khi tiểu cô nương chịu nổi cái của , mới rụt trong chăn.

Dù nàng , nhưng vẫn thể cảm nhận ánh mắt nóng rực , bèn thở một , : "Ta gặp ác mộng…"

Quân Sở Cẩn dịu giọng, hỏi nàng: "Mơ thấy gì?"

Mai Ấu Thư : "Mơ thấy ngài…"

Quân Sở Cẩn sắc mặt sắp , tiểu cô nương vội vàng bổ sung: "Còn mơ thấy Tiết công t.ử nữa."

Sắc mặt Quân Sở Cẩn dĩ nhiên càng thể hơn.

Chuyện mở đầu , tiểu cô nương cũng thể thuận theo đó mà .

"Ta mơ thấy ngài đưa đến Tiết phủ, trở thành di nương của Tiết công t.ử, chạy đến kéo quần , sợ lắm, tìm ngài cứu , nhưng mà…"

Vẻ mặt tiểu cô nương lập tức ảm đạm vài phần: " ngài bên giường , còn với , là di nương của khác ."

Đối với tiểu cô nương, những giấc mơ liên quan đến t.ì.n.h d.ụ.c hề trắng trợn khó tả như của thường.

Trong mắt nàng, kéo quần chính là ấn tượng sâu sắc nhất trong đầu.

Ngay cả đêm đầu tiên với Quân Sở Cẩn, cũng là kéo quần nàng, mới khiến nàng phát hiện những chuyện khác lạ.

Mai Ấu Thư xong mới mặt , thấy một lời, bèn yếu ớt : "Đêm khi chạy khỏi Hành Vương phủ cũng mơ thấy giấc mơ như , tưởng chạy ngoài , ngài sẽ ép ngủ với nam nhân khác nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-163.html.]

Nếu đổi khác , chắc chắn sẽ tưởng tượng bao nhiêu t.h.ả.m kịch.

Vị Hành Vương điện hạ đạo mạo ép một cô nương non nớt ngon miệng như ngủ với nam nhân khác?

Còn Quân Sở Cẩn khi xong lời nàng, đầu cũng hiện lên ba vạch đen.

"Ta ép nàng ngủ, với, nam, nhân, khác?"

Mai Ấu Thư mặt ngẩn ngơ, cũng thấy sai.

Mà Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng tìm mấu chốt vấn đề.

Nếu thật sự như lời Mai Ấu Thư , chẳng tất cả đều là do tự tự chịu ?

Sắc mặt Quân Sở Cẩn đổi liên tục, hỏi một câu liên quan: "Sao khăn tay của nàng ở chỗ Tiết Thận Văn?"

Mai Ấu Thư do dự, nhỏ giọng : "Ta cũng nhớ nữa, nhưng mất khăn tay tổng cộng hai , một đầu gặp ngài, chiếc khăn đó lau bàn xong thì đ.á.n.h mất trong lúc vội vàng, thứ hai… mất ở Ám Hương Viên, ngài kẹp trong sách mang đến ?"

Hai chuyện nàng , Quân Sở Cẩn dĩ nhiên đều nhớ.

Nghĩ đến thái độ của với tiểu cô nương lúc đó, vẻ mặt khỏi chút tự nhiên.

"Hôm đó cũng giải thích với ngài, nhưng ngài hung dữ quá, đập vỡ đĩa của …" Nàng đến đây thì tủi nữa.

Tiếc nhất vẫn là mấy miếng bánh ngọt đó.

Quân Sở Cẩn khẽ nhớ , càng thấy dường như tổn thương trái tim tiểu cô nương, khỏi chút áy náy, kéo tiểu cô nương , lau giọt lệ cho nàng.

"Hôm đó cố ý, chỉ là…"

Chỉ là đêm dáng vẻ vô tình của nàng đả kích, đó nàng bắt gặp vẫn luôn cất giữ chiếc khăn hồng đó, nợ mới nợ cũ cộng thêm bình giấm chua ủ lâu năm của Hành Vương điện hạ khiến nổi đóa.

Hắn bao giờ chột và khó xử đến thế , dám để tiểu cô nương thấu, kết quả ngược càng giấu càng lộ, còn bắt nạt tiểu cô nương đến mức suýt vỡ mật.

Hắn nắm lấy tay nàng, thấy vết bỏng mu bàn tay nàng vẫn mờ , lập tức đau lòng đưa ngón tay ngọc ngà như rễ hành của nàng lên môi khẽ hôn.

 

 

Loading...