Nếu nàng tỉnh mà chuyện, chừng đào một cái hố để chôn mất.
Mai Ấu Thư ngủ một giấc đến tối mịt, lúc lơ mơ tỉnh cũng là lay tỉnh.
Ban đầu nàng cảm giác gì, nhưng đó cứ như con ruồi vo ve bên tai, giữa chừng còn như mổ mấy cái lên mặt nàng, khiến nàng vô cùng bực bội.
"Há miệng ."
Giọng đó lệnh cho nàng.
Mai Ấu Thư nhíu mày, bèn hé miệng, ai ngờ nhét một quả ớt .
Mai Ấu Thư lập tức tỉnh hẳn, nàng thẳng dậy, mới phát hiện đang dựa lòng Quân Sở Cẩn.
Tư thế mật ngoài giường thế , ngay cả lúc trở mặt với nàng cũng từng .
Lúc nàng đùi , khiến nàng chút thấp thỏm yên.
"Ngon ?" Quân Sở Cẩn cong môi, nàng với một nụ khó hiểu.
Mai Ấu Thư thì ngây , chút phản ứng kịp.
Thế nhưng, nụ môi đối phương càng sâu hơn.
Mai Ấu Thư lúc mới nhận trong miệng đang ngậm một quả ớt.
Nàng bực bội nhổ nó đĩa, trong miệng là vị cay nồng.
Quân Sở Cẩn lúc mới khoan t.h.a.i cầm chiếc thìa sứ múc một muỗng canh cho nàng uống.
"Sao ngài trêu ?" Thức ăn của Mai Ấu Thư xưa nay đều thanh đạm, thiên về vị ngọt, mà còn nhân lúc nàng phòng mà đút cho nàng một miếng ớt, khiến nàng sặc sụa.
"Ta nàng thích ăn gì , nàng ngủ như heo, gọi thế nào cũng tỉnh." Quân Sở Cẩn hùng hồn .
Dù Mai Ấu Thư vô tâm đến cũng đang bừa.
Dù nàng thích ăn gì, thể đút thẳng một quả ớt như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-160.html.]
"Lần ngài gọi tỉnh thì thể đẩy dậy." Nàng nhỏ giọng .
"Ta bế nàng từ thư phòng đến bàn ăn mà nàng còn tỉnh, còn đẩy thế nào nữa?" Lời lẽ vô tội của , như thể là nàng đang khó .
Mai Ấu Thư , nhưng nghĩ đến việc ngủ say đến thế, khỏi đỏ mặt, với : "Bây giờ tỉnh , ngài thể thả xuống ?"
Hai tay Quân Sở Cẩn đều đặt bàn, vặn vây lấy nàng, ngoài việc dựa , gian chật hẹp đến mức ngay cả xoay cũng .
"Vậy thì ." Khóe môi Quân Sở Cẩn mím c.h.ặ.t, cúi mắt nàng : "Ta chẳng đang học cách hầu hạ nàng cho ?"
Mai Ấu Thư lập tức nghĩ đến cuộc đối thoại của họ đêm qua, xem về chuyện ai khó hầu hạ hơn, ý kiến của cả hai vẫn còn khác biệt lắm.
Nàng hai tay chống lên n.g.ự.c , cố gắng ngả , với : "Ta thật sự thể tự …"
Quân Sở Cẩn như một tảng sắt, hề ảnh hưởng.
"Hay là, nàng thích cách đút ?" Hắn như tiểu cô nương, khiến trái tim tiểu cô nương giật thót.
Trước đây nàng còn ngây thơ, nghĩ rằng trừng phạt chỉ là đau, nghiêm trọng hơn nữa chẳng qua là c.h.ế.t.
Thế nhưng ban ngày Quân Sở Cẩn cho nàng vô cách sống nhục nhã.
Giờ hỏi nàng thích cách đút , thì còn thể cách đút nào nữa?
Tiểu cô nương mơ hồ cảm thấy, đó nhất định là cách đút mà nàng thích.
Thế nhưng ngay đó, nàng liếc thấy đôi môi của , trong lòng bất giác tưởng tượng một cảnh tượng vô cùng .
Chẳng lẽ còn thể dùng miệng đút?
Tiểu cô nương vặn vẹo vạt áo, mặt "phụt" một tiếng đỏ bừng.
Quân Sở Cẩn rõ, nàng dĩ nhiên cũng dám hỏi nữa.
Chỉ là khi Quân Sở Cẩn đút cho nàng nữa, nàng ngoan như con thỏ, đút gì ăn nấy.
May mà đó những món Quân Sở Cẩn đút đa phần đều hợp khẩu vị của nàng, cũng khiến nàng quá khó xử.
Mãi đến khi đêm xuống, Mai Ấu Thư lên giường , chỉ cúi đầu chiếc vòng cổ chân của , chỉ cần khẽ động một chút là phát tiếng kêu lanh lảnh.