Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:17:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quân Sở Cẩn nhíu mày, đặt chén xuống, : "Dù , cũng thể lấy an nguy của bản trò đùa , hơn nữa…"

Hơn nữa, những nữ t.ử khác ở tuổi của Mai Ấu Thư, khối .

Nàng thể vin một chữ "nhỏ" mà thoái thác chuyện.

Nàng hiểu chuyện, sẽ dạy cho nàng hiểu.

Vi Phách mím môi .

từng thấy dáng vẻ sợ hãi đến thế của .

Chỉ vì một tiểu cô nương bé mà thẳng tay phong tỏa cả thành.

Cho dù phái thêm bao nhiêu tìm, cũng chẳng chuyện gì to tát với Hành Vương phủ.

phong tỏa cổng thành là đại sự, ngay cả khi quan phủ truy bắt tội phạm cũng thể đến bước .

Chỉ thể , cô nương một vị trí nhất định trong lòng , gây ảnh hưởng gì đến , nàng cũng dám suy đoán thêm nữa.

Chỉ là chuyện , dù đối với đối với cô nương, đều là chuyện .

Nếu sủng ái một tiểu lên tận trời, thì Vương phi tương lai của .

Mai Ấu Thư bắt về tuy chịu những lời lạnh lùng của Quân Sở Cẩn, nhưng chỉ nghĩ rằng chuyện đến đây là kết thúc, cùng lắm thì đem nàng tặng cho nam nhân khác.

Thế nhưng ban ngày, ngay cả Lê Vân gặp nàng cũng chịu nửa lời.

Mai Ấu Thư dù hiểu nhưng cũng chẳng hỏi thế nào.

Đến khi Lê Vân chải đầu cho nàng, Mai Ấu Thư thấy vẻ mặt hậm hực của Lê Vân trong gương, nhịn hỏi: "Ngươi ?"

Lê Vân thấy nàng cuối cùng cũng chịu chủ động bắt chuyện, chỉ hừ nhẹ một tiếng.

Mai Ấu Thư chớp mắt, nghĩ đến chuyện hôm qua, bèn cụp mắt xuống, : "Ngươi giận mang ngươi cùng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-157.html.]

Nghe , Lê Vân suýt chút nữa dùng sức giật đứt một lọn tóc của Mai Ấu Thư.

"Dì nương, là nô tỳ, quyền lên tiếng, nhưng đang yên đang lành bỏ …" Nàng ấm ức hỏi.

Mai Ấu Thư nàng , im lặng một lát mới hỏi: "Ngươi thấy sai ?"

"Người sai thật mà, quá lên một chút, cho dù Vương gia thật sự tặng cho Hầu thế t.ử, thì ít vẫn sống đủ đầy, thiếu ăn thiếu mặc, nếu vị thế t.ử đó thích , vẫn thể sống những ngày tháng thoải mái…" Lê Vân nhỏ giọng phàn nàn.

Mai Ấu Thư nhịn mà siết c.h.ặ.t tà váy gối, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.

"Không như …" Trong mắt nàng giăng một lớp sương mù dày đặc, như ẩn giấu nhiều điều mà thường thể hiểu : "Không thể chuyện như với nam nhân thứ hai."

Lê Vân dường như hiểu ý trong lời nàng, mặt ửng đỏ, : "Người , chẳng lẽ những góa phụ tái giá đều ?"

Mai Ấu Thư khẽ lắc đầu.

Đó là tình huống và cảnh khác.

Tiểu cô nương cũng giới hạn mà bản thể chịu đựng .

"Thật chỉ lo cho an nguy của di nương thôi."

Trong mắt Lê Vân, cô nương là một ai thương yêu, ai dạy dỗ, tính tình chút kỳ quặc, nhưng rốt cuộc cũng từng nghi ngờ trong đầu Mai Ấu Thư thiếu cái gì.

Bên Mai Ấu Thư tưởng chuyện đến đây là kết thúc, ai ngờ Quân Sở Cẩn tan triều cho đưa nàng đến thư phòng.

Ban đầu nàng còn tưởng chuyện gì với , kết quả chỉ mải mê công việc tay, từ đầu đến cuối thèm liếc nàng một cái.

Mai Ấu Thư thì ngoan ngoãn bên cạnh, dám gây một tiếng động nhỏ.

Chỉ là thời gian lâu dần, nàng khỏi cảm thấy cứng đờ.

Thế nhưng, nàng thể nhịn thứ, chỉ riêng ba việc cấp bách là thể nhịn.

Mai Ấu Thư thấy đối phương vẫn để ý đến , bèn phiền, định lặng lẽ ngoài.

 

 

Loading...