Lúc Quân Sở Cẩn đưa nàng về đến Hành Vương phủ, trời vẫn còn hửng sáng.
Nói cách khác, cô nương Mai Ấu Thư còn kịp sờ tới cổng thành Kinh đô, kiên trì nổi một ngày Hành Vương điện hạ tóm về nhà.
Mai Ấu Thư Quân Sở Cẩn ném thẳng lên giường.
Dù vẫn đang là nửa đêm, Quân Sở Cẩn hề ý định để nàng ngủ.
Ngay mặt nàng, giật tung cái tay nải nhỏ, lôi hết đồ đạc bên trong kiểm kê từng món một.
"Nàng cũng thông minh đấy, mang theo ngân phiếu cho nhẹ…" Quân Sở Cẩn xấp ngân phiếu, thái dương giật lên liên hồi.
Trước đây hề , ngầm cho phép nàng nhận nhiều tiền tiêu vặt đến thế.
Mai Ấu Thư ôm gối , trong lòng càng lúc càng yên.
Còn kẻ chỉ lẳng lặng bê chậu than tới, ném hết xấp ngân phiếu lửa.
Dù ngày thường Mai Ấu Thư chẳng mấy khi dùng đến tiền, nàng cũng tiền là thứ .
Vậy mà giờ đây, nọ ném hết cả xấp ngân phiếu lửa một chút chớp mắt, nàng bất giác đưa tay định cứu vãn.
Quân Sở Cẩn nào để nàng như ý.
"Ngài hận thì cứ hận, nhưng nhiều tiền như , nhiều tiền như …" Nàng chỉ lặp lặp nửa câu , nước mắt lưng tròng .
Lúc mới từ bên ngoài về, gò má nàng còn trắng bệch, giờ đến phòng ngủ, ấm lan tỏa, đôi má ửng lên sắc hồng phớt như ráng chiều. Chỉ là trong mắt ngấn lệ long lanh, con ngươi đen láy tựa ánh nước vỡ tan, mà mong manh như mỹ nhân lưu ly. Nàng bất an c.ắ.n môi, sớm mang hết ngân phiếu .
Quân Sở Cẩn nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng, tức giận tài nào hiểu nổi, đời nữ t.ử ngốc nghếch đến thế.
"Ta thật bổ đầu nàng xem thử, rốt cuộc nàng đang nghĩ cái gì?" Vẻ mặt giống như đang đùa.
Mai Ấu Thư chỉ cảm thấy da đầu tê dại, thấy xấp ngân phiếu hóa thành tro tàn, đành nén nỗi tiếc nuối, dồn sự chú ý cổ tay, thoát khỏi lòng bàn tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-156.html.]
"Ngài… ngài lúc thì thích , lúc thích , thật sự… thật sự quá khó hầu hạ…" Nàng đỏ hoe mắt .
Lẽ tâm tư nữ t.ử trăm chiều nghìn mối, nhưng nàng thẳng đuột như khúc gỗ, lựa lời.
Quân Sở Cẩn nhịn lạnh.
Từ khi nàng phủ, bạc đãi nàng ở điểm nào?
Ngay cả đáy lòng cũng nàng giày vò đến mức lúc thì như lên chín tầng mây, lúc rơi xuống địa ngục, mà chẳng gì nàng.
Hôm đó cũng đoán nàng sẽ dọa sợ, ai mà ngờ nàng chạy khỏi phủ.
Nói nàng to gan, nhưng đến to một tiếng nàng cũng sợ, nàng nhát gan, nàng dám một chạy ?
Trên đường tìm nàng, trong đầu nghĩ bao nhiêu chuyện.
Hắn thậm chí còn nghĩ, nếu nàng thật sự nhục, đây?
Thế nhưng, chỉ cần hình ảnh giả tưởng đó thoáng hiện lên, đầu như cây kim nhỏ đ.â.m , đau nhói âm ỉ.
"Rốt cuộc là khó hầu hạ, là nàng khó hầu hạ?" Hắn buông tay nàng , ánh mắt cũng trở nên lạnh lùng hơn.
Những giọt nước mắt của tiểu cô nương chuỗi hàng mi, trông đáng thương vô cùng.
Vậy mà Quân Sở Cẩn cúi xuống, dịu dàng đưa tay lau cho nàng. Ngay khi nàng tưởng rằng thái độ của hòa hoãn, : "Tiết kiệm chút , những ngày còn ở phía ."
Mai Ấu Thư nhất thời ngẩn .
Đến khi Quân Sở Cẩn rời khỏi Hải Đường viện, dây thần kinh vẫn căng như dây đàn.
Mãi đến lúc Vi Phách mang nóng đến, uống vài ngụm, cuối cùng mới thở một kìm nén trong lòng.
"Nàng còn nhỏ, hiểu chuyện, ngài nên dọa nàng như ." Vi Phách với .