Điều cảm ơn hình tượng ngoan ngoãn ăn sâu lòng và vẻ ngoài vô hại của Mai Ấu Thư, khiến cho một ai nàng thể đoán suy nghĩ của nàng.
Tiểu cô nương bỏ nhà .
Là mặt tất cả hạ nhân, mang theo tờ giấy quản sự phê duyệt, dùng xe ngựa và phu xe của Vương phủ, ngang nhiên bỏ giữa ban ngày…
Lúc Quân Sở Cẩn đang uống thuộc hạ bẩm báo công việc, khi thấy tin , chiếc chén sứ mong manh trong tay liền lập tức mất độ cứng vốn , vỡ thành nhiều mảnh trong tay , lực đạo quá mạnh, đến nỗi những mảnh vỡ còn găm da thịt.
Máu tươi chảy từ kẽ tay nắm c.h.ặ.t thành quyền của Hành Vương điện hạ.
"Ngươi gì?" Giọng điệu của Quân Sở Cẩn vẫn còn thể là bình .
Lê Vân run rẩy quỳ mặt , giơ lá thư trong tay qua đầu.
Sau khi lướt qua nội dung thư, Lê Vân còn lén lút quan sát biểu cảm của đối phương.
Thấy sắc mặt đối phương ban đầu còn bình tĩnh, trong lòng mới thở phào một .
Thế nhưng ngay đó, Quân Sở Cẩn lập tức nở một nụ lạnh, xé nát tờ giấy thành từng mảnh ném mặt Lê Vân.
Cả Lê Vân run lên, đối diện với ánh mắt của đối phương, chỉ thấy nheo đôi mắt sâu thẳm , với nàng: "Mai di nương chữ từ khi nào?"
Đầu óc Lê Vân trống rỗng, miệng vô thức trả lời: "Di nương của chúng nô tỳ chữ…"
Chỉ là lời nàng còn xong, bản cũng như kích động mạnh, há hốc miệng, vẻ thể tin nổi.
Mai Ấu Thư chữ, lá thư từ mà ?
Nàng chữ thì ban ngày xin b.út và giấy gì?
Chỉ là đời mấy vị tiểu thư nhà quan chữ như Mai Ấu Thư, hơn nữa bọn họ cũng từng chuyện văn chương thư pháp với nàng, tự nhiên đều bỏ qua điểm .
Ngay cả lúc đó Mai Ấu Thư xin b.út và giấy, trong lòng Lê Vân cũng vô thức cho rằng nàng vẽ vời cho vui.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-152.html.]
Nào , nàng chỉ chữ, mà còn nhiều chữ.
Mai Ấu Thư là thích màu, nàng lặng lẽ một việc là thể thu nhỏ sự tồn tại của đến mức thấp nhất, ai mà nghĩ đến chuyện nàng chữ là chuyện gì lạ lùng?
Cho nên…
"Dù thì ngài cũng sắp đuổi di nương khỏi phủ , … hơn là nên nhắm mắt ngơ.…" Lê Vân run rẩy .
Quân Sở Cẩn hỏi: "Ngươi tên là gì?"
Lê Vân chút bất ngờ khi hỏi câu lúc , nhưng vẫn thành thật trả lời: "Nô tỳ tên Lê Vân."
Quân Sở Cẩn thì một tiếng, gương mặt lạnh như ngọc nhất thời như ánh nắng ấm áp chiếu , cách cao thể với tới ban đầu dường như cũng tan biến trong khoảnh khắc.
Khoảnh khắc đó, Lê Vân thậm chí còn tưởng để ý đến .
"Ngươi cho kỹ đây." Quân Sở Cẩn khuỷu tay chống lên tay vịn, nghiêng về phía , xuống Lê Vân : "Trừ phi tro cốt của bản vương gió thổi bay mất, bằng , nàng chỉ thể bản vương cắt thành từng mảnh rải khắp các ngõ ngách ngoài phủ."
"Nếu , nàng c.h.ế.t, cũng chỉ thể c.h.ế.t giường của bản vương…"
Thiên t.ử nổi giận, trăm vạn xác .
nếu Hành Vương điện hạ nổi giận, đừng là g.i.ế.c một tiểu cô nương, cho dù là g.i.ế.c mười , cũng chỉ là chuyện b.úng tay.
Lúc Quân Sở Cẩn rõ ràng tức điên lên, lời là lời lúc tức giận lời điên rồ, ai dám phân biệt.
Chỉ là nếu , đối với cũng là chuyện gì khó khăn.
Đối với những hạ nhân mà , điểm là đủ .
Mai Ấu Thư tỉnh trong cơn rùng , đêm đen như mực, nàng lập tức co ro trong một góc nhỏ, nhất thời còn phản ứng kịp.