Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:17:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thanh Tụ liếc nàng một cái.

Phu nhân nhà quyền quý điểm tâm chẳng ai là thật sự tự tay , nhiều nhất là đích giám sát hạ nhân , hoặc là vớt một nắm rau, coi như tham gia.

"Người cứ thẳng , Vương gia từng , đến thì cần cản." Thanh Tụ mỉm .

thực lời là Quân Sở Cẩn từ lâu , nhưng nay khác xưa, mấy ngày nay tâm trạng của Quân Sở Cẩn vô cùng tồi tệ.

Mai Ấu Thư chỉ cảm ơn đối phương, lập tức xách hộp bánh trong nhà.

Lúc Quân Sở Cẩn đang ở trong phòng cầm b.út gì đó, để ý đến Mai Ấu Thư.

Mai Ấu Thư lấy đĩa trong hộp , đặt bánh hoa quế lên bàn, thấy đối phương đang tập trung, cũng tiện lên tiếng phiền.

Quân Sở Cẩn thì ngửi thấy một mùi thơm, lúc mới nhớ hôm nay ngay cả bữa trưa cũng khẩu vị, đang định đưa tay lấy một miếng điểm tâm lót thì đột nhiên thấy Mai Ấu Thư.

Hắn đầu tiên là sững sờ, đó mang theo vẻ che giấu, đẩy mạnh chiếc đĩa trong tay Mai Ấu Thư, chút tức giận khi thấu tâm sự, : "Ai cho nàng đây?"

Một đĩa bánh lập tức rơi vãi đất, Mai Ấu Thư đỡ nổi lực của , mu bàn tay còn va góc bàn, đau đến nỗi mắt đỏ hoe.

"Ta…"

Hắn thật sự quá hung dữ, nàng lấy lòng nữa.

Chỉ là một giây , nàng thấy một chiếc khăn tay màu hồng bàn.

Quân Sở Cẩn thấy nàng dọa , lòng cũng như thứ gì đó bóp nghẹt.

Khi còn phản ứng , tay chạm gương mặt mềm mại của nàng, ngón cái đang lau một giọt nước mắt cho nàng.

khi theo ánh mắt của tiểu cô nương, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Cơn ghen tuông gần như trào khỏi tim , cuốn theo cơn tức giận, lúc bộc phát.

"Nàng đúng là giỏi thu hút nam nhân thật đấy, mới Hành Vương phủ bao lâu, Du Cảnh Hầu thế t.ử đến xin bản vương ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-150.html.]

"Ngài… ngài đưa cho nam nhân khác?" Mai Ấu Thư thể tin nổi.

Bàn tay mặt nàng đang vuốt ve gò má, cuối cùng nắm lấy cằm nàng, khiến nàng buộc ngẩng mặt lên đối diện với .

"Vậy thì nàng xem, cái khăn hồng từ ?"

Lần , tiểu cô nương cuối cùng cũng thấy cơn bão u ám trong đáy mắt đối phương.

"Điện hạ."

Vi Phách đột nhiên lên tiếng, phá vỡ bầu khí căng thẳng trong phòng.

Quân Sở Cẩn cuối cùng cũng nhận gì, từ từ buông tiểu cô nương .

Mà tiểu cô nương với vẻ mặt đầy sợ hãi, từ từ lùi về , rời khỏi phòng.

"Sáng nay nô tỳ thấy Mai di nương, hạ nhân đang bánh trong bếp, còn bỏng tay nữa." Vi Phách cúi đầu liếc đống bánh đất, : "Chắc là những thứ đất đều là do Mai di nương tự tay ."

Quân Sở Cẩn thường xuyên lệnh cho bà chú ý động tĩnh của tiểu cô nương, bà mới dám đây ngắt lời lúc .

Quân Sở Cẩn một lời, chỉ lạnh lùng .

Vi Phách tim thắt , lập tức im bặt.

Mai Ấu Thư trở về Hải Đường viện, gì cũng chịu khỏi phòng.

Lúc Lê Vân xem nàng, chỉ thấy mắt và mũi nàng đều đến đỏ hoe.

"Di nương…"

"Ngài thích ." Mai Ấu Thư u uất nàng .

Lê Vân lúc mới hổ nhớ xúi giục Mai Ấu Thư như thế nào, một mực nhồi nhét đầu đối phương rằng Quân Sở Cẩn thích nàng.

"Nô tỳ cũng ngờ… đừng buồn nữa, may mà mỗi tháng Vương phủ cho Hải Đường viện đủ tiền tiêu, dù chúng thật sự ở Vương phủ nữa, thì cũng thể sống . Ai bảo Vương phi tương lai hà khắc như , ngay cả một thị cũng dung nạp ."

 

 

Loading...