Đợi phản ứng , sắc mặt chút tự nhiên.
Đây là chuyện mấy hôm đưa để dọa nàng ?
Quân Sở Cẩn tâm trạng vô cùng , nhưng miệng : "Chuyện tự nhiên xem tâm trạng của Vương phi ."
Mai Ấu Thư lập tức còn tâm trí nghĩ để hôn cho mê nữa, chỉ vẻ mặt khó xử : "Ngài thật sự cần nữa ?"
Nàng rõ ràng gây họa cho , an phận thủ thường vô cùng.
Quân Sở Cẩn ngón tay vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, kìm nén d.ụ.c vọng hỏi: "Có cho dù là Hành Vương , nàng đều nguyện ý gả cho ?"
Dù tiểu cô nương cũng quyến luyến như , mới đủ tự tin để hỏi câu .
"Sao thể chứ, cho dù ngài là Hành Vương điện hạ …"
Quân Sở Cẩn khẽ nhếch khóe môi.
"Thì cũng từng nghĩ đến việc gả cho ngài mà." Mai Ấu Thư một cách hiển nhiên.
Quân Sở Cẩn thấy nửa câu , ngờ rằng nhầm.
"Nàng gì?"
Mai Ấu Thư : "Trước đây ngài ghét như , dám suy nghĩ gả cho ngài chứ…"
Tiểu cô nương nào dám quên, lúc đó Quân Sở Cẩn còn tặng nàng một cuốn "Nữ Giới", còn cảnh cáo nàng, cho phép nàng xuất hiện trong tầm mắt của nữa.
Toàn Quân Sở Cẩn như đóng băng, gương mặt xinh của tiểu cô nương, sắc mặt vô cớ trở nên âm trầm.
"Lúc đó nàng nhiều xuất hiện mặt bản vương, là vì gả cho bản vương ?" Quân Sở Cẩn cảm thấy sự thật thực chỉ cách một lớp giấy mỏng.
Mai Ấu Thư thì ngơ ngác vô cùng, thật sự "nhiều xuất hiện" từ khi nào.
Đối với nàng mà , tần suất nàng xuất hiện mặt Quân Sở Cẩn cũng giống như các cô nương khác, đều thể đếm đầu ngón tay.
Thế nhưng đối với Quân Sở Cẩn mà , từ lúc thấy tiểu cô nương, mỗi gặp mặt đều như một cuộc gặp gỡ tình cờ chủ đích, khiến ghi tạc trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-149.html.]
"Không ngài bảo tránh xa ngài ?" Tiểu cô nương cảm thấy chút ấm ức.
Máu nóng trong Quân Sở Cẩn như một xô nước đá dội từ đầu đến chân.
Tiểu cô nương mắt vẫn là tiểu cô nương đó, dáng vẻ mềm mại quyến rũ, nhưng ánh mắt nàng trong veo tì vết, từng phức tạp như nghĩ.
"Nàng hiểu là …"
Quân Sở Cẩn vén chăn lên, chỉ mặc y phục bước khỏi phòng ngủ.
Mai Ấu Thư thì từ đầu đến cuối hiểu chuyện gì xảy .
Hiểu cái gì?
Hiểu rằng từ đầu đến cuối chỉ nàng tránh xa ?
Tiểu cô nương đầu óc m.ô.n.g lung trở về Hải Đường viện, kể chuyện buổi tối cho Lê Vân .
"Ta chuyện hôn , kết quả tức giận…"
Lê Vân chút hổ, ngờ mỹ nhân kế linh nghiệm.
"Di nương đừng nàng nữa." Lê Nguyệt chen đẩy Lê Vân , chút nịnh nọt : "Chúng thể trực tiếp như , chúng kín đáo một chút."
Mai Ấu Thư liền nàng , nàng mới : "Người giữ trái tim của một nam nhân thì giữ dày của . Hôm đó nô tỳ thấy Huệ Nhi cô nương bánh cho Vương gia mới khiến ngài để mắt đến, là ngày mai di nương cũng thử xem ."
Mai Ấu Thư gật đầu, dường như cũng cách nào hơn.
May mà ngày hôm là ngày nghỉ của Quân Sở Cẩn.
Thế là sự chỉ dẫn của đầu bếp, Mai Ấu Thư thành công một đĩa bánh hoa quế tùng ngọc.
Lúc Mai Ấu Thư đầy mong đợi mang điểm tâm đến, Thanh Tụ để ý đến vết bỏng đỏ ửng vắt ngang năm ngón tay mu bàn tay trắng nõn của nàng.
"Tay của ?" Thanh Tụ như quan tâm hỏi.
Mai Ấu Thư lén giấu tay lưng, : "Không gì, phiền cô nương chuyển lời giúp , chút điểm tâm mang đến cho Vương gia."