Mỗi một món ăn đều cực kỳ hợp khẩu vị của Mai Ấu Thư, khiến nàng nhịn mà tăng thêm vài phần thiện cảm với biểu Huệ Nhi .
Huệ Nhi vẻ lo lắng bất an, với Mai Ấu Thư: "Tỷ tỷ, Hành Vương điện hạ đuổi ?"
Mai Ấu Thư nghĩ nghĩ, nếu Quân Sở Cẩn đuổi đối phương khỏi phủ, nàng thật sự cũng chẳng cách nào .
"Chỗ chút tiền dư, nếu ngài thật sự đuổi , sẽ mua cho một căn nhà nhỏ để cho và tiểu di ở."
Huệ Nhi nhất thời cảm động vô cùng: "Vậy thì đa tạ tỷ tỷ."
Lòng Mai Ấu Thư cũng mềm xuống, khách sáo với nàng vài câu.
Thế nhưng, nàng để ý đến tia khinh thường nhanh ch.óng lướt qua trong mắt Huệ Nhi.
Bên , Vương Lệ Nương khi dọn Hải Đường viện cũng gây thêm phiền phức gì cho Mai Ấu Thư.
Ngược , ngày thứ hai bà đến đây vẻ mệt mỏi, cứ ở trong phòng ngoài.
Mai Ấu Thư còn đến thăm bà một , bà kéo Mai Ấu Thư lải nhải một hồi.
Mai Ấu Thư kiên nhẫn lắng , cũng để ý Huệ Nhi biến mất từ lúc nào.
Lúc Quân Sở Cẩn ngang qua bờ sông, chỉ thấy Huệ Nhi mặc một chiếc váy lụa dài màu trắng thêu hoa hồng, đang một tảng đá thút thít.
Quân Sở Cẩn đến mặt, nàng vẻ hổ luống cuống, hành lễ với .
"Đêm qua mạo phạm Vương gia, chỉ là tiểu nữ kẻ ác ép hôn, đường gập ghềnh, lúc mới phiền Vương gia." Nói nàng ngẩng mặt lên, gió nhẹ thổi bay vạt áo và váy, khiến nàng như thêm vài phần tiên khí bay theo gió.
"Ngươi trông cũng khá giống tỷ tỷ ngươi." Quân Sở Cẩn với nàng .
Huệ Nhi đỏ mặt, : "Tiểu nữ phúc khí như tỷ tỷ, gặp như Vương gia…"
Quân Sở Cẩn thu hết vẻ thẹn thùng của nàng mắt, chút biểu cảm : "Ngươi cũng điều hơn tỷ tỷ ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-144.html.]
Huệ Nhi liền cúi đầu xuống, : "Nếu Vương gia chê, tiểu nữ xin chút điểm tâm cho ngài nếm thử, cũng là để tiểu nữ chút gì đó cho ngài."
Quân Sở Cẩn khẽ gật đầu, nhấc chân qua bên cạnh nàng .
Huệ Nhi theo, chỉ thấy bóng lưng cao lớn thẳng tắp của , trong lòng càng thêm quyết tâm.
Sau khi nàng xong điểm tâm, tự hạ nhân đưa nàng đến phòng của Quân Sở Cẩn.
Lúc , Quân Sở Cẩn thấy điểm tâm nàng , trong mắt cũng vẻ tán thưởng.
"Ngài nếm thử ạ." Huệ Nhi dùng đôi đũa ngọc gắp miếng bánh đưa lên , tay áo lập tức trượt xuống một đoạn, để lộ cánh tay trắng ngần như ngó sen, trông vô cùng bắt mắt.
Quân Sở Cẩn cúi đầu, cứ thế c.ắ.n một miếng bánh tay nàng . Huệ Nhi thấy hề né tránh, đỏ bừng mặt.
Sau khi đặt đũa ngọc xuống, nàng lấy từ trong một chiếc khăn tay trắng như tuyết, nhân cơ hội lau khóe miệng cho đối phương mà ghé sát .
Thế nhưng, một giây , cả nàng ngã lòng Quân Sở Cẩn.
Đôi mắt sâu thẳm của Quân Sở Cẩn liền dừng mặt nàng .
Tim Huệ Nhi đập như sấm, nhịn mà nhắm mắt .
Chỉ là nàng đợi lâu, cũng thấy đối phương hành động tiếp theo.
Lúc nàng mới mở mắt , thấy ánh mắt của Quân Sở Cẩn từ lúc nào trở nên lạnh lùng và châm biếm.
"Chỉ chút bản lĩnh mèo cào mà cũng dám tới quyến rũ bản vương?" Quân Sở Cẩn lạnh, đẩy nàng ngã xuống đất.
Huệ Nhi mặt trắng bệch, ngơ ngác : "Ngài gì ạ?"
"Dương Châu là nơi nào, cần bản vương cho ngươi ?" Quân Sở Cẩn nắm cằm nàng , săm soi gương mặt nàng, trong mắt chỉ là vẻ chán ghét vô hạn: "Ba phần trang điểm, ba phần giả tạo, ngay cả một nửa của nàng ngươi cũng bằng. Mai đại phu nhân chỉ thể cử loại hàng gì như ngươi đến đây, cho rằng Hành Vương phủ là nơi thu gom đồ phế thải ?"