Lần là Vi Phách ma ma trong phủ.
Vi Phách ma ma nãy giờ vẫn hành lang, sớm thu hết chuyện trong vườn mắt, hết sức hài lòng với hành động của tiểu cô nương.
Những chuyện khác , ít nhất tiểu cô nương cũng là lòng xa.
"Lão Lý, bệnh của ông nặng hơn ?" Vi Phách quan sát ông hỏi.
Lão Lý khổ: "Sống c.h.ế.t cả."
Vi Phách lắc đầu: "Mấy năm học qua châm cứu, nếu ông ngại, thử châm cho ông vài kim xem ?"
Lão Lý kinh ngạc bà , ngờ rằng hôm nay phúc tinh chiếu mệnh , cớ gì ai cũng giúp thế .
Mà thật , lúc chuyện với Mai Ấu Thư, ông chừa một đường lui, chịu tội cho nàng, đối phương tự nhiên sẽ bằng lòng lấy bạc bồi thường. Mà Vi Phách ma ma thấy ông hành sự cũng coi như đoan chính, trong phủ giúp một tay cũng chỉ là tiện thể mà thôi.
Suy cho cùng, nguyên do đều là tự ông mà .
Chuyện nhắc tới nữa, bên Quân Sở Cẩn liên tiếp mấy ngày gặp tiểu cô nương.
Mai Ấu Thư cứ ngỡ sẽ còn giận một thời gian dài, ai ngờ hôm nay đột nhiên gọi nàng cùng dùng bữa.
Vào bàn tiệc, nàng lập tức thấy gương mặt đen như nhọ nồi của Quân Sở Cẩn chẳng khác gì mấy hôm , trong lòng nhất thời bất an. Lúc ăn cơm cũng chỉ dám gắp thức ăn ngay mặt, sợ động tác thừa nào chọc giận đối phương.
Mà Quân Sở Cẩn lựa lúc nàng đang uống canh, mặn nhạt : "Hôm nay Thánh Thượng nhắc với tên của mấy vị tiểu thư, bảo sớm lập Vương phi. Trong đó một gia thế phẩm hạnh đều hợp, chỉ là nàng đưa yêu cầu đuổi hết các thị trong nhà khỏi phủ..."
Hắn còn xong, tay Mai Ấu Thư đang cầm thìa sứ buông lỏng .
Chiếc thìa rơi xuống bàn, phát một tiếng "choang".
Khóe môi Quân Sở Cẩn vẫn giữ một nụ lạnh, cũng gì, chỉ đợi nàng lên tiếng.
tiểu cô nương hồi lâu cũng gì cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-141.html.]
Nàng lo lắng về, Lê Vân thấy dáng vẻ nàng , trong lòng cũng căng thẳng theo.
Nàng khẽ chạm tay Mai Ấu Thư, phát hiện đầu ngón tay đối phương lạnh ngắt.
Tim Lê Vân nhất thời thắt …
"Lê Vân…" Tiểu cô nương đáng thương gọi nàng một tiếng, nhỏ giọng hỏi: "Nếu khỏi phủ , sẽ ai lo chuyện ăn ở cho chúng nữa ?"
"Hả?" Lê Vân ngẩn , dường như phản ứng kịp với câu hỏi của nàng.
Tiểu cô nương quanh thấy ai lén, mới chút đỏ mặt hỏi: "Ra khỏi phủ , chúng còn ăn thịt mỗi bữa ?"
Tuy trong lòng nàng cảm thấy đầu óc chỉ nghĩ đến chuyện ăn uống , nhưng đây là vấn đề nàng lo lắng nhất.
Lê Vân: "..."
Nàng cảm thấy mạch não của cô nương nhà gì đó giống thường.
Dù thì nàng cũng từng vị Vương gia nào để thị nuôi bên ngoài c.h.ế.t đói cả.
Thế nhưng Quân Sở Cẩn vô cùng hài lòng với phản ứng của tiểu cô nương.
Hắn cho nàng hiểu, bản chính là một món hàng nóng, săn đón hơn lũ yêu nữ diễm tình rẻ tiền bên ngoài nhiều.
Vốn dĩ Mai Ấu Thư cảm thấy gì bất thường, nhưng kể từ đêm sinh nhật hôm đó, khi Quân Sở Cẩn đưa nàng lên đỉnh tháp chín tầng, thái độ của bỗng trở nên lạnh như băng.
Khiến nàng vô cùng bối rối.
Hôm nay, trong lúc đang thêu túi thơm, đầu óc nàng vẫn đang đoán già đoán non về kiểu dáng mà Quân Sở Cẩn yêu thích, thì thấy Lê Vân vội vã từ bên ngoài bước .
"Di nương, nhà còn họ hàng thích nào ạ?" Lê Vân hỏi.
Mai Ấu Thư ngẩng đầu lên, cảm thấy câu hỏi của nàng thật kỳ quặc.