"Nô tỳ vẫn thấy hầu hạ di nương dễ chịu hơn." Nàng lẩm bẩm.
Mai Ấu Thư thấy nàng còn cố chấp nữa thì cũng nhắc .
Chỉ là nàng cũng quên cảnh chọc giận Quân Sở Cẩn đêm qua, khỏi thở dài.
Nàng nghĩ tới nghĩ lui, cho rằng chắc chắn Quân Sở Cẩn vui là vì mạo phạm Vương phi, bèn định bụng qua đó tạ với .
Lúc , gác cửa là một gã sai vặt.
Sau khi Lê Vân trình bày ý định của Mai Ấu Thư, bèn trong.
Chỉ là mấy bước thấy Thanh Tụ tới.
"Có chuyện gì ?" Thanh Tụ hỏi.
"Mai di nương cầu kiến điện hạ."
Thanh Tụ khẽ gật đầu: "Biết ."
Nói nàng trở .
Ai ngờ gã sai vặt ghé tai ngóng, chỉ thấy một tiếng "Cút ngoài!", thấy Thanh Tụ mắt đỏ hoe bước .
Thanh Tụ lời nào, chỉ khẽ lắc đầu với , gã sai vặt lập tức hiểu ý, khéo léo từ chối Mai Ấu Thư.
"Làm bây giờ, đều tại nô tỳ. Nếu vì cầu xin ân điển cho nô tỳ thì cũng chọc giận Vương gia ." Lê Vân càng lúc càng tự trách.
Mai Ấu Thư xoa đầu nàng , dịu dàng an ủi: "Không liên quan đến ngươi, là do tự sai thôi."
Trên đường trở về, Mai Ấu Thư thấy trong vườn nở nhiều loài hoa màu hồng tên, bèn ngắt một đóa cài lên tóc mai của Lê Vân.
Tâm trạng Lê Vân mới khá hơn một chút, thầm nghĩ cũng thể cứ mãi tự trách, cùng lắm thì sẽ tâm ý giúp đỡ tiểu cô nương là .
"Hoa thật, là chúng hái mấy đóa mang về ." Lê Vân .
Mai Ấu Thư gật đầu đồng tình. Lê Vân đưa tay hái hai ba đóa thì tiếng quát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-140.html.]
"Ai cho các ngươi hái hoa?"
Một nam nhân trung niên từ bụi hoa bước , mặt mày bất mãn những đóa hoa trong tay Lê Vân.
Thế nhưng khi thấy gương mặt của tiểu cô nương, vẻ nóng nảy của ông mới dịu mấy phần, giọng cũng nhỏ : "Hoa ở đây tùy tiện hái ."
Mai Ấu Thư ngờ trong phủ còn quy củ , bèn chút hổ đưa hoa : "Ta mới phủ lâu, gây phiền phức cho ông ."
Đối phương thấy tiểu cô nương ngoan ngoãn, là đầu, cũng nỡ trách mắng, bèn : "Hoa hái xuống , cô đưa cho cũng vô dụng. Lần thì thôi, nhưng các cô đừng tái phạm nữa."
Nói xong, ông còn chỉ cho Mai Ấu Thư cách để mang hoa hái về nhà dưỡng lâu hơn.
Mai Ấu Thư vô cùng cảm kích. Lúc nàng và Lê Vân rời , bỗng thấy lưng tiếng động lớn.
Nàng đầu , chỉ thấy Bội T.ử cô cô đột nhiên tiến lên tát nam nhân một cái.
"Cho ngươi cơ hội ở trong phủ, ngươi việc cho Vương phủ như thế ?" Bà lạnh lùng .
Nam nhân sững sờ dám cãi .
Mai Ấu Thư vội vàng chạy đến mặt Bội T.ử giải thích.
Bội T.ử chỉ lạnh: "Chuyện của chủ t.ử, phận nô tỳ chúng xen , nhưng là trướng của , vẫn thể tùy ý trừng phạt."
Nói xong, bà cho Mai Ấu Thư cơ hội giải thích thêm, bỏ .
Mai Ấu Thư cảm thấy vô cùng áy náy với nam nhân .
Ông xua tay : "Nếu vì thiếu tiền, cũng chẳng nhịn cái mụ đàn bà đó. Ta , các cô ."
Mai Ấu Thư chần chừ, bèn bảo Lê Vân lấy một túi tiền con, bên trong một ít bạc vụn đưa cho ông .
Người nọ từ chối vài nhưng cuối cùng vẫn nhận lấy.
Sau khi Mai Ấu Thư , nam nhân mới khẽ thở phào, sờ sờ bên má đ.á.n.h, nhấc nhấc túi bạc trong tay, chẳng là phúc họa. Chỉ thấy mí mắt ông giật giật, thấy tới.