Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:17:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiết Thận Văn nụ đầy ẩn ý của cho lú lẫn cả đầu óc, cứ ngỡ hy vọng, nhất thời yên.

"Không giấu gì ngài, vẫn luôn giữ khăn tay của nàng, ngài xem…" Vừa , lôi chiếc khăn màu hồng , chìa về phía Quân Sở Cẩn: "Quan hệ của chúng như , nếu ngài vẫn còn thích nàng, đưa nàng đến phủ của ngài ở vài hôm cũng tiện…"

Tiết Thận Văn còn dứt lời đ.ấ.m cho một cú ngã lộn nhào.

Hai còn trong phòng vẫn đang cầm chén rượu, vẻ mặt ngơ ngác.

Nụ mặt Quân Sở Cẩn lan rộng hết cỡ, còn vẻ ngang ngược tàn ác trong mắt cũng chẳng thèm che giấu nữa.

Vương Tiến Nghị thấy tình hình , lập tức len lén chuồn khỏi phòng, còn Quân Thịnh Ninh thì luống cuống dậy, định bụng khuyên can vài câu, thấy chậm rãi khoan thai, tao nhã xắn tay áo lên.

Hành động quen thuộc đ.â.m sâu mắt Thái t.ử điện hạ, lập tức cúp đuôi chuồn thẳng qua khe cửa.

Quân Sở Cẩn trở về từ bên ngoài lúc tờ mờ sáng.

Khi trời đổ một trận sương đêm, y phục và tóc mai của đều nhuốm sương ẩm ướt. Gương mặt lạnh lùng như ngọc điêu khắc tỉ mỉ, với đôi mắt sâu và bờ môi mỏng, dường như trời sinh mang ba phần lạnh lẽo, huống chi là lúc vui, càng trông vô tình hơn.

Thế nhưng, thứ hợp với bộ huyền bào và khí chất lạnh lùng của chính là chiếc khăn thêu màu hồng phấn tay.

Cảm xúc u tối va chạm với sắc màu ấm áp, chẳng hề chút hài hòa nào.

Khi , vẫn hiểu thứ cảm xúc mang tên "ghen tuông" .

Chỉ là một nỗi thôi thúc g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả những gã nam nhân từng tiếp xúc với tiểu cô nương.

Hắn hận thể lôi Tiết Thận Văn, kẻ đ.á.n.h cho mặt mũi sưng vù như đầu heo, chẳng còn tìm nét nào coi , đến mặt nàng, để nàng xem cho kỹ kết cục của những gã nam nhân đó.

Rồi…

Rồi nữa?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-139.html.]

Khóe môi nhếch lên một nụ giễu cợt, vẻ âm trầm quanh dần hòa màn đêm.

Mà lúc , tiểu cô nương vẫn đang say ngủ trong mộng bất giác rùng một cái, trở tìm tư thế thoải mái ngủ tiếp.

Trời sáng, Lê Vân theo giờ giấc thường ngày gọi Mai Ấu Thư dậy, nhưng thấy quầng mắt nàng thâm xanh, cứ như đêm qua ăn trộm về.

"Sao di nương buồn ngủ ạ?" Lê Vân hỏi.

Mai Ấu Thư liếc nàng , do dự một lúc vẫn kể chuyện tối qua.

"Vậy là, thật sự với điện hạ yêu cầu cho nô tỳ di nương ?" Lê Vân nhất thời thấy bất an.

Nàng nào cô nương ngốc thật.

Hôm đó nàng , chẳng qua cũng chỉ là thói quen buột miệng, chứ trong lòng cũng lờ mờ cảm thấy đời chẳng nữ nhân nào chịu tiến cử một khác mặt phu quân .

Nếu Mai Ấu Thư là chính thê thì thôi , đằng bản nàng cũng chỉ là một di nương, dựa nha của cũng di nương, ngang hàng với chứ?

"Di nương đối với thật quá…" Lần đầu tiên trong đời Lê Vân cảm giác cảm động đến thế.

Mai Ấu Thư thấy dáng vẻ chực của nàng , chỉ tưởng nàng buồn vì di nương, bèn sang an ủi: "Tiếc là cũng giúp gì cho ngươi, may mà kịp tên ngươi với điện hạ. Chắc là ngươi cứ cố gắng thêm, nhất định vẫn còn cơ hội."

Lê Vân vội xua tay: "Không cần ạ…"

Tình nghĩa đến mức , nếu nàng còn di nương của Hành Vương nữa thì thật sự quá khó xử.

Huống hồ, về nhan sắc, nàng tự tin thể bì với Mai Ấu Thư.

Chưa kể đối phương bằng lòng tiến cử chút đố kỵ, điều khiến nàng vô cùng mãn nguyện .

 

 

Loading...