Ta Vốn Xinh Đẹp Như Thế Đấy - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-02-15 07:17:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đôi giày thêu của tiểu cô nương đặt ngay ngắn và ngoan ngoãn bậc kê chân, giống như dáng vẻ ngoan ngoãn của tiểu cô nương, ngay ngắn và thuận mắt.

Quân Sở Cẩn giường một lúc, đưa tay thắp ngọn nến đầu giường, trong phòng chút ánh sáng.

Mai Ấu Thư dụi dụi mắt, thấy một bóng đen bên giường, sợ đến suýt nữa hét lên.

"Sao là ngài?"

Nàng rõ dáng vẻ của , mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Quân Sở Cẩn : "Hôm nay nàng ngủ sớm ?"

Mai Ấu Thư kéo kéo chăn, mắt nhắm mắt mở : "Chắc là hôm nay trời tối sớm."

Quân Sở Cẩn giật giật khóe miệng, cảm thấy câu trả lời của tiểu cô nương thật khiến thể phản bác.

"Dậy ." Hắn với nàng.

Tiểu cô nương che miệng ngáp một cái, chút ấm ức , nhưng dám trái lời , nên vén chăn lên, lấy y phục giá mặc .

Đợi nàng bên giường thắt dây áo, Quân Sở Cẩn đột nhiên xổm bên chân nàng, nắm lấy bàn chân nhỏ của nàng.

Mai Ấu Thư giãy giụa, cau mày : "Ngài nắm chân gì?"

Quân Sở Cẩn thì nhặt đôi giày đất cho nàng, : "Nàng mà còn chậm chạp nữa, sẽ cho nàng mặc y phục ngoài ."

Tiểu cô nương lời trừng lớn đôi mắt hạnh, chút buồn ngủ còn sót cũng dọa bay mất.

Không cho mặc y phục ngoài, chẳng nàng chạy k.h.o.ả t.h.â.n ?

Trước mắt tiểu cô nương lập tức mờ mịt.

Nàng ... Nàng nhỏ trong sách xuân cung , thể hổ mà chạy lung tung mảnh vải che .

Đến cuối cùng, Quân Sở Cẩn dắt nàng khỏi phủ, đưa nàng đến tòa bảo tháp chín tầng cao nhất kinh đô.

Mai Ấu Thư chân mềm leo mấy tầng, cuối cùng cũng là Quân Sở Cẩn bế nàng lên tầng cao nhất.

Nàng thấy leo đến tầng thứ chín, trán rịn mồ hôi, lập tức chút áy náy lấy khăn tay lau mồ hôi cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ta-von-xinh-dep-nhu-the-day/chuong-136.html.]

Quân Sở Cẩn cảm nhận sự dịu dàng nơi đầu ngón tay tiểu cô nương và hương thơm thoang thoảng, trong lòng lập tức dịu .

Hắn dắt tiểu cô nương đến ban công, để tiểu cô nương sờ thử chiếc chuông đồng ở góc.

Mai Ấu Thư tuy hiểu, nhưng vẫn nghiêng qua sờ hai cái chiếc chuông đồng to lớn.

Dưới lòng bàn tay nàng một âm thanh u u vang vọng.

Gió mát lành lướt qua tai nàng, nàng cảm thấy âm thanh kỳ diệu, như một khúc nhạc ru ngủ lúc mệt mỏi, như một sự vỗ về khiến tâm hồn bình yên.

Chỉ là nàng cúi mắt xuống, đột nhiên thấy mặt đất xa xăm.

Khoảng cách đột ngột tăng cao khiến Mai Ấu Thư nhịn một trận ch.óng mặt, may mà Quân Sở Cẩn vẫn luôn nắm tay nàng, mới khiến nàng sợ đến bệt xuống đất.

"Cha từng với , ngày sinh thần lên sờ chuông đỉnh tháp, xui xẻo trong cả năm sẽ xua ." Quân Sở Cẩn với nàng.

Tiểu cô nương "a" một tiếng, cảm thấy chút kinh ngạc.

"Sớm sờ nó thêm mấy cái nữa." Nàng nhỏ giọng .

Chỉ là nhanh, nàng ngẩn .

Hôm nay là mười một tháng tư, là sinh thần nàng, nàng quên mất .

Nàng ngẩng đầu rụt rè nam nhân bên cạnh, chút cẩn thận hỏi: "Đây là quà ngài tặng ?"

Không chỉ nhớ sinh thần của nàng, còn cho nàng bí mật quý giá như .

Đây là một phương pháp thể xua xui xẻo trong cả năm.

Trong lòng tiểu cô nương, nàng tin tưởng chút nghi ngờ lời đối phương .

Quân Sở Cẩn vuốt ve gò má mềm mại của nàng, : "Không ."

"Thấy nàng phủ đến nay cũng coi như an phận thủ thường, hôm nay bản vương cho phép nàng một yêu cầu." Hắn nhướng mày : "Nàng thể đưa bất kỳ nguyện vọng nào."

Mai Ấu Thư cảm thấy món quà càng kỳ lạ hơn.

Nàng cau mày nghĩ một lúc, : "Vậy... trồng một ít hoa quế trong sân ?"

 

 

Loading...